Ftruyen.Com

Diễn đàn là nơi để sáng tác, giao lưu, học hỏi.

Latest topics

» [Newspaper] Báo tuần 1 [6/5/2018]
by Diệp Ngân Doanh Fri May 18, 2018 8:30 pm

» Music in everyday life - Ftruyen.com
by VZu Mon May 07, 2018 1:10 pm

» [Pr Team] - Tuyển Thành Viên đợt II.
by Admin Sun May 06, 2018 9:52 pm

» Mem mới cho làm quen nhé !
by Xua_Xua Sun May 06, 2018 9:27 pm

» Những Câu Ngôn Tình Sến Sẩm Nhất Khiến Chị Em ” Rụng Trứng” Rần Rần
by Dạ Cảnh Lan Du Sun May 06, 2018 8:58 pm

» [Chia Sẻ] "Tỏ Tình Crush” Bằng Những Câu Ngôn Tình Của Soái Ca Cực Chất!
by Dạ Cảnh Lan Du Sun May 06, 2018 8:53 pm

» [Thơ] Tình
by Cưu Ma Thanh Phong Wed May 02, 2018 5:57 pm

» [Thơ] Nắng và Mưa
by Thường T.ú.t Sun Apr 29, 2018 8:57 pm

» Chức nghiệp thế thân - Thuỷ Thiên Thừa
by Multi personality Sun Apr 29, 2018 12:55 pm

» [Nhật Ký] [Xua's dairy] Xua Bấn Loạn
by Xua_Xua Sat Apr 28, 2018 5:23 pm

» [Showroom] Lạc trôi~
by Mướp Lì Lợm Fri Apr 27, 2018 10:37 pm

» {Fiction} Xao xuyến tuổi học trò - Zumy
by VZu Thu Apr 26, 2018 10:03 pm

» [Sưu Tầm] Hành trình tán đổ crush - Thanh Phương
by Cưu Ma Thanh Phong Wed Apr 25, 2018 5:34 pm

» [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok
by Vương Thiên Linh Wed Apr 25, 2018 5:27 pm

» Bạn có hiểu đúng fiction là gì?
by Admin Mon Apr 23, 2018 5:56 pm

» [Chia Sẻ] [Manhua] Con tim rung động.
by Vương Hàn Thiên Thư Sun Apr 22, 2018 2:33 pm

» Show Giọng Hát - Ftruyen.com
by Admin Sun Apr 22, 2018 2:00 pm

» 「Review Team」Tuyển thành viên
by Thường T.ú.t Sun Apr 22, 2018 9:41 am

» Đăng ký danh hiệu tác giả - Cập nhật ngày 21/4/2018
by Vương Hàn Thiên Thư Sat Apr 21, 2018 10:27 pm

» [Nhật kí] Năm tháng Vĩ Ân
by Đông Vĩ Ân Sat Apr 21, 2018 4:14 pm

Thống Kê

Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không


[ View the whole list ]


Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 9 người, vào ngày Sat Apr 21, 2018 12:36 pm


  • Gửi bài mới
  • Trả lời chủ đề này

[Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Share
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

[Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Sat Oct 21, 2017 9:31 pm

First topic message reminder :

Tên truyện: Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con.


Tác giả: Máu Lạnh nhok.


Người sưu: Pipi chan.


Thể loại: Truyện teen, học đường.


Nguồn sưu: santruyen.com.

Ảnh bìa: 


Giới thiệu:
Truyện teen Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con nói về một gương mặt thiên thần, mái tóc nâu đỏ dài đến tận thắt lưng, phần tóc phía trước mái được cột phồng lên trông rất cá tính. Sỡ hữu làn da trắng không tì vết và không hề thích trang điểm. Đôi môi hơi hồng và có một ít dấu vết của son dưỡng môi. Một gương mặt tự nhiên chăm phần chăm đẹp nạ nùng. Nó mặc đồng phục kiểu cá biệt, cà vạt thắt lỏng không cài nút áo vest, mặc váy ngắn và chân thì mang bốt đen cao gót đến tận đầu gối. 

Nó được xem là một trong những tên cầm đầu của trường. Bất cứ ai đụng đến những kẻ hiền lành, áp bức đều bị nó đánh nhừ đòn.

Về sau nó lại gặp phải một tên Bang chủ có tính cách trẻ con, liệu 2 người họ có hợp với nhau, những diễn biến tiếp theo mời bạn đọc khám phá tựa truyện online hay
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Thu Mar 08, 2018 9:31 pm

chương 74


10h55' tại biệt thự Hắc Long

- Cô chủ! Ta làm thế thật à? - quản gia thận trọng hỏi. 

- Tôi đã nói là sẽ làm! - nó ung dung khoanh tay trước ngực, đôi mắt trong veo vẫn hướng về phía trước. 

- Dạ vâng. - ông quản gia liếc nhìn Bí Ngô, cô nhóc vội vã chạy đi khóa cổng. 

.............................................. 

"Kítttt" 

Chiếc xe thắng lại trước cổng nhà Yuko, hắn cẩn thận mở cửa xe

- Yuko vào ngủ sớm đi nhé! 

- Shin lái xe cẩn thận. Tạm biệt! 

Yuko vẫy tay cho đến khi chiếc xe hắn đi khuất, cô lầm lũi bước vào nhà. Lòng nặng trĩu. 

................................................ 

"Kétttt" 

Chiếc xe thắng lại trước cổng, bốn bề vắng tanh. Hắn ung dung xuống xe, bước đến bấm chuông. 

"Tính.....toong......tính toong" 

Không ai ra mở cửa hết vậy ta, cổng thì đã khóa mất rồi còn đâu. Đèn phòng nó vẫn còn sáng cơ mà, hắn gọi to

- Gia Mẫn à! Mở cửa cho anh! 

Không một lời hồi âm. Hắn khó hiểu nhìn đồng hồ. 11strong0 rồi á? Chẳng lẽ nó làm thiệt sao trời? Hắn vội móc điện thoại nhắn tin cho nó

Hắn:" Vợ iu! Mở cửa cho anh đi mà!" 

5 phút...... 

10 phút trôi qua...... 

15 phút sau...... 

Tin nhắn của nó sáng lên

"Chúc mừng! Anh vừa nhận được một vé VIP ngủ ngoài đường khi tham gia trò chơi trúng thưởng VỀ KHÔNG ĐÚNG GIỜ, mọi chi tiết xem thêm tại trang web:

avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Thu Mar 08, 2018 9:34 pm

chương 75


Tiền bối đã về! 

................................................. 

*Sáng chủ nhật tại biệt thự Hắc Long

Hắn đang dọn dẹp lại cái phòng ngủ bừa bộn như cái chuồng heo. Vợ con như thế đấy! Bắt người ta dọn phòng trong khi bản thân đang nằm dài xem tivi. Mà thôi, cãi lại chắc chỉ có nước dọn ra khỏi nhà. Tốt nhất nên im lặng và làm cho xong. 

Hắn thu dọn lại cái mớ hỗn độn, lộn xộn và rất chi là bừa bộn trên bàn học của nó. Con gái con đứa, có cần quăng đồ lung tung thế không. Làm hắn phải sắp xếp lại nữa. 

"Bộp" 

Hình như có cái gì đó vừa rơi xuống sàn nhà thì phải. Là một sợi dây chuyền! Hắn cẩn thận nhặt lên xem, vợ hắn đâu có thích đeo trang sức đâu nhỉ? Sao trên bàn lại có mấy thứ này? 

- Anh đừng tự ý động vào đồ của em có được không? 

Giọng của nó vang lên ở phía cửa, hắn quay sang nhìn nó

- Anh xin lỗi! 

Nó lấy lại sợi dây chuyền cất vào tủ rồi lạnh lùng đi ra khỏi cửa. Hắn trông theo, trong lòng buồn xoa. Có lẽ sợi dây đó quan trọng với nó lắm! Và người tặng nó sợi dây đó còn quan trọng hơn nhiều. 

Hắn cười buồn ngồi phịch xuống giường, tự dưng sao thấy cả người nặng nề quá vậy nè? Hắn yêu nó thiệt rồi nhưng nó vẫn cứ thờ ơ với hắn. Hắn nghĩ đối với nó như vậy chắc là chuyện thường. Nay vì một sợi dây chuyền mà nó lại lạnh lùng như vậy. Chẳng lẽ trong mắt nó hắn còn thua cả một món đồ vô tri sao? 

Càng nghĩ lại càng buồn, hắn mệt mỏi ngã ra giường. Nhìn lên trần nhà, trong đầu bận bịu suy nghĩ vu vơ. Lâu lâu lại nhăn nhó mặt mày như trẻ con ý. 

Nó đứng bên ngoài dựa lưng vào cửa. Trong lòng cũng không ít áy náy. Có lẽ thái độ của nó lúc nãy cũng hơi quá đáng đối với hắn. Đáng lẽ ra là vợ chồng, nó nên cho hắn biết một phần về quá khứ của mình. 

Chính nó cũng chẳng hiểu bản thân đang làm cái gì nữa. Sao chẳng thể bỏ được cái thái độ lạnh lùng đó vậy nè. Đôi khi nó muốn ân cần, ngọt ngào với hắn nhưng lại cảm thấy quá gượng gạo không tự nhiên. 

Có lẽ nó không biết thể hiện tình cảm, không biết cách trở thành một cô gái dịu dàng. Ừ thì nó là nó, vẫn là một đứa lạnh lùng khô khan. Nó không biết trau chuốt cho bản thân một vẻ ngoài xinh đẹp, nó không hiền thục như Yuko. Nó chỉ làm những gì mình thích. Nó đã quen sống như vậy và không thể thay đổi vì bất cứ ai. 

Có lẽ đó chỉ là tính cố chấp chứ không hẳn là không thay đổi được. 

*2 ngày sau tại sân bay thành phố

Nó mặc áo thun tay dài, quần jean đơn giản đứng khoanh tay dựa lưng vào cái lan can gần đấy. Trông bộ dạng có vẻ đang chán nản vì chờ đợi. Cô Nhất Phi đứng bên cạnh, trông rất sốt sắng. Cô cười thích thú nhìn nó

- Gia Mẫn à! Không biết 2 năm nay anh ấy có đẹp trai ra không ha? 

- Gặp rồi khắc biết. 

- Không biết công việc làm ăn sao rồi, anh ấy gọi về nói là công ty đang trên đà phát triển.

- Có lẽ là ổn. 

- Chị mong gặp lại anh ấy quá đi! Nhớ anh trai thiệt, thế em có nhớ anh ấy không? 

- Cũng có chút chút. 

Cô Nhất Phi chống hông, nhíu mày nhìn nó

- Nè! Em có thôi cái kiểu câu trả lời bốn chữ không hả? Em không trả lời nhiều thêm một chút được à? Cười lên một cái coi! 

- Cũng tùy tâm trạng. - nó vẫn tiếp tục lạnh te ngắm dòng người qua lại. 

Cô Nhất Phi bó tay nên không đôi co với nó nữa. Cô thật sự đâu biết nó còn hồi hộp hơn cả cô. Thật ra mà nói thì nó mong gặp lại tiền bối lắm! Bỗng cô Nhất Phi reo lên

- Anh Nhất Phong! 

Rồi cô co giò chạy đến ôm lấy cổ người đàn ông mặc vest đen đeo kính mát ấy một cách xúc động. Nó nhìn theo, vẫn là người con trai ấy, gương mặt vẫn đẹp trai như ngày nào. Nay khoát thêm áo vest càng điển trai hơn. Phía sau anh ta còn có vài người cận vệ áo đen khác nữa. Chắc hẳn vẫn là hắc đạo như ngày nào nhỉ? 

Nó mỉm cười, một nụ cười đúng nghĩa nhìn anh. Nhất Phong thấy nó, cảm xúc trong anh thật khó tả. Có lẽ anh chờ đợi hai năm nay cũng chỉ mong đến ngày này. Nó cao hơn trước, đẹp hơn trước và còn ra dáng người lớn hơn trước. Hình ảnh nó trong tâm trí anh vẫn không hề khác nhau là mấy. 

Anh chậm rãi tiến đến bên cạnh nó, anh ao ước được ôm cái cơ thể bé nhỏ đó vào lòng đã lâu lắm rồi. Nhưng anh đâu hề hay biết là nó vốn chỉ xem anh như anh trai của mình. 

- Tiền bối! Anh đã về! 

Nó ngước đôi mắt to tròn nhìn anh. Nhất Phong dang tay ôm nhẹ nó vào lòng

- Nhớ em lắm đấy nhóc con à! 

Nó từ từ rời khỏi người anh, cả hai mặt đối mặt

- Công việc anh vẫn ổn chứ? 

- Nói chung là không có gì đáng lo ngại cả. - anh nhún vai. 

Cô Nhất Phi bước đến câu tay anh

- Chúng ta đến nhà hàng ăn gì nhé! 

Nhất Phong giao hành lí lại cho đám cận vệ rồi cùng hai cô gái lên xe. Thực sự gặp lại nó anh vui không gì để tả. 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Thu Mar 08, 2018 9:35 pm

chương 76


Tại nhà hàng

- Em học hành sao rồi? - anh hỏi nó. 

- Cũng như thế! Đội sổ, bị phạt, ...... 

Nó nhếch môi cười với anh. Đúng là nó không hề thay đổi gì. Cô Nhất Phi bô lô ba la

- Gia Mẫn và đám bạn mới của nó liên tục chọc tức thầy cô trong trường khiến ai cũng sợ cả. - cô vừa nói vừa cắt miếng bít tết đưa vào miệng. 

- Bạn mới sao? - anh ngạc nhiên nhìn nó, cũng đúng thôi vì trước giờ nó ít khi nào chịu làm bạn với ai. 

- Vâng. Là đám bạn mới chuyển vào, thấy tụi nó cũng quậy phá nên sáp nhập lại chơi chung ấy mà. - nó nói. 

Cả ba vừa trò chuyện vừa ăn uống rất vui vẻ. Hôm nay nó đã chịu khó cười nhiều hơn mọi ngày. 

............................................ 

*Thành phố New York, lãnh địa Hắc Long Bang

- Cái gì? Em nói sao? - ông Vinlee bàng hoàng nhìn bà Khánh Hà. 

Mẹ của hắn ngồi yên tại chỗ, hai ánh mắt tĩnh lặng

- Lão John ra tay giết Lâm Xuyên rồi! 

Ba hắn đứng gần đấy cũng lắc đầu

- Lại một cận vệ trung thành ra đi dưới bàn tay của tên cáo già đó. 

Hiện tại Lão John đã là phó chủ tịch tập đoàn Hắc Long. Ông Vinlee đã đủ đau đầu lắm rồi! Bây giờ lão ta còn ra tay sát hại những thành viên thân cận của mẹ hắn khiến bà trong phút chốc chỉ đơn thân độc mã một mình. Tình thế đang rất nguy kịch. 

- Xem chừng ông ta đang đắc ý lắm! Giờ thì anh đã biết vì sao con trai chúng ta năm lần bảy lược khuyên em nên đề phòng lão. - ba của hắn cương nghị đút tay vào túi quần, kì thực bộ dáng y chang như hắn không khác một nét. Đúng là hổ phụ sinh hổ tử. 

Mẹ hắn vốn là một người phụ nữ mạnh mẽ, lại có đầu óc mưu trí nhưng vẫn bị lão John xỏ mũi. Ông Vinlee đan hai tay vào nhau, phòng họp chỉ ba người. 

- Thế còn Nhất Phong đâu? - ba hắn hỏi. 

- Cái gì? Nhất Phong là ai? - ông Vinlee ngạc nhiên. 

- Cậu ta là con nuôi của Đại Tỷ - vua ma túy Tam Giác Vàng, là người luôn tìm mọi cách chống đối với lão John. Thời gian trước cậu ấy đã giúp em rất nhiều, quả thật là một người trí dũng song toàn. Hai hôm trước Nhất Phong gọi điện cho em bảo có việc gấp cần về Đài Loan giải quyết. - mẹ hắn giải thích. 

- Thế nếu tìm được Nhất Phong thì chuyện này ắt hẳn có cách giải quyết đúng không? - ông Vinlee đứng bật dậy khỏi ghế. 

Mẹ hắn thở dài

- Chuyện Nhất Phong đối đầu với lão John chỉ nằm trong bóng tối chứ không ra mặt. Nếu không hai bang sẽ gây nên một vụ thảm sát đẫm máu. 

- Hay là bảo Nhất Phong liên lạc với Shin và Gia Mẫn, nếu chúng có thể qua đây giúp ta thì càng tốt. - ba hắn chống hai tay lên bàn, nêu lên ý kiến. 

- Anh thấy nếu lôi tụi nhỏ vào chuyện này thì nguy hiểm quá! Trong khi chúng đang rất vô tư, ta nên suy xét chuyện này lại sau đi. - ông Vinlee nhíu mày nhìn hai đứa em. 

- Anh à! Thực sự ta không còn một sự lựa chọn nào cả. Nếu lão John độc chiếm được công ty và bang hội anh nghĩ lão sẽ tha cho tụi nhỏ hay sao? Chi bằng ta liều một phen biết đâu có thể thắng. - ba hắn căng thẳng lên giọng phân tích. 

- Em cũng nghĩ vậy! - mẹ hắn nhìn ông Vinlee rồi gật đầu. 

Thấy vợ chồng em gái kiên quyết như thế ông cũng không đành lòng nhìn cơ nghiệp của dòng họ bị dồn vào đường cùng. Ba hắn nói đúng, ta nên liều một phen xem sao. Ông Vinlee gật đầu

- Thôi được. Ta bắt đầu triển khai kế hoạch! 

Cả ba người bắt đầu lấy lại vẻ mặt thật nghiêm túc. Ông Vinlee bắt đầu ra dáng một người lãnh đạo phân tích từng chi tiết. Trong quá khứ ông từng là một chàng trai tài hoa có bộ óc thật hoàn hảo mà. 

- Trước hết em nên bí mật liên lạc với Nhất Phong, người của lão John có thể đang lên kế hoạch ám sát cậu ấy ở Đài Loan đấy! 

- Vâng. Em rõ rồi! - Mẹ của hắn bật máy tính xách tay rồi gõ gõ gì đấy. 

- Anh à! Lão John đang tìm cách thu mua thêm cổ phần trong công ty, anh nghĩ ta nên làm sao đây? - ba hắn nhìn vào màn hình máy tính rồi hỏi. 

- Chuyện đó anh sẽ nghĩ cách để ổn định số cổ phiếu tung ra trên thị trường. Em lo phần các cổ đông để tránh họ bị lão John gây áp lực. 

- Dạ vâng. 

Ông Vinlee dùng bút lông vẽ những đường nét gì đó lên tấm bảng trước mặt giống như một thầy giáo. Ông chỉ vào những cái đấy rồi phân tích

- Khánh Hà! Đầu tiên em bí mật triệu tập Shin và Gia Mẫn về đây. À nếu có cả Zibi, Zino và Bảo Hân thì càng tốt. Hãy để Shin thay ba nó tham dự các cuộc họp cũng như các buổi gặp mặt với các cổ đông trong công ty. Về phần Gia Mẫn. em hãy huấn luyện nó để nó trở thành một Nữ Bang Chủ trong tương lai. Dắt nó theo trong các cuộc gặp gỡ các bang hội khác cũng như các Bang Chủ có tiếng. Lão John sẽ một phen bất ngờ và sẽ lên lại kế hoạch của ông ta. Sự xuất hiện của tụi nhỏ nằm ngoài dự đoán nên ít nhiều ông ta cũng có phần cảnh giác. 

- Em thấy kế hoạch này cũng được đấy! Lão John cần có người trừng trị và không ai thích hợp hơn tụi nhỏ. - bà Khánh Hà gật gù. 

- Đúng vậy. Nếu sử dụng tụi nhỏ để công kích lão ta thì chúng ta cũng ít bị dòm ngó. Ông ta cũng chẳng có cớ gì để trở mặt, chúng ta chỉ cần giả vờ la rầy tụi nhỏ đừng bày trò là được rồi. - ba hắn cũng tán thành. 

- Trước mắt thì kế hoạch cứ như thế đi! Anh sẽ lo những phần kế tiếp, đối với một kẻ quỷ quyệt như thế thì ta không nên nhân nhượng. 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Thu Mar 08, 2018 9:37 pm

chương 77


8:00 am biệt thự Hắc Long tại Đài Loan

Nó ôm nón bảo hiểm từ trên lầu đi xuống trong con mắt ngỡ ngàng của ông quản gia, hai cô người hầu và thằng chồng của nó. Có phải hôm nay tận thế rồi nên nó mới thức sớm thế không? 

- Em đi đâu sớm vậy? - hắn hỏi. 

Nó ngồi xuống mang giày vào chân, nó nhìn hắn

- Em đi gặp một người bạn! 

- Bạn hả? Trai hay gái? Cho anh đi với được không? - hắn lập tức nhỏm dậy, một mực đòi theo y như con nít. 

Nó thở dài nhìn hắn

- Haizz! Shin à, anh lớn rồi chứ có phải con nít đâu. Sao lại đòi theo em? 

- Anh không biết! Anh muốn đi với vợ! Anh muốn đi theo Gia Mẫn cơ! - Hắn chạy đến bên cạnh ôm lấy cái nón bảo hiểm của nó ý không muốn cho nó đi. 

Nó chống hông, á khẩu không nói nên lời. Có cần con nít vậy không chứ? Mà thôi, dù sao nó cũng muốn giới thiệu hắn cho Nhất Phong biết. Nó bảo

- Thế anh thay đồ đi! Em đợi! 

- Yeah! Thế đợi anh tí nha! Mũ của em này..... mà thôi anh giữ cho, mắc công em bỏ anh lại nữa. Nhớ đợi anh đấy! - hắn chạy lên lầu bộ dáng như một đứa trẻ chừng 6, 7 tuổi vậy. 

Ông quản gia cũng lắc đầu bó tay, cậu chủ quả thật còn quá trẻ con. Trông hắn thực sự rất hợp với cái biệt danh Shin Nít. 

*20 phút sau

Nó và hắn tiến vào nhà hàng, nơi mà nó đã hẹn với Nhất Phong. Hắn cứ ngó nghiêng nhìn tới nhìn lui không biết nó dẫn mình đi đâu. Nó kéo tay hắn lôi vào trong

- Đi thôi! Anh nhìn gì mà thừ người ra vậy? 

- Nhưng mà đi đâu? 

- Đi rồi khắc biết! 

Cuối cùng nó cũng nhận ra chàng trai menly đang ngồi đọc báo trong góc. Nó ấn hắn ngồi xuống ghế rồi quay sang anh

- Chào buổi sáng, tiền bối! 

Anh bỏ tờ báo xuống, trên môi đã nở sẵn nụ cười nhưng khi nhìn thấy hắn thì nụ cười ấy đơ tại chỗ

- Shin! Sao cậu ở đây? 

- Anh Nhất Phong! 

Cả hai bất ngờ nhìn nhau, đơ tại chỗ. Nó nhìn hai người một cách khó hiểu

- Hai người quen nhau à? 

- Ừ anh biết cậu ấy! Đã có một thời gian tiếp xúc với nhau. - anh Nhất Phong nhìn nó gật đầu. 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Thu Mar 08, 2018 9:42 pm

chương 78


Thì ra anh là người hay giúp đỡ mẹ em. Thế mà em cứ tưởng hai người chỉ là đối tác. Mà trùng hợp anh lại là bạn của Gia Mẫn nữa chứ! - hắn hớp một ngụm trà rồi cười tươi nhìn Nhất Phong. 

- Em với anh Nhất Phong biết nhau hơn 2 năm rồi, nhờ học hỏi anh ấy không đấy! Lúc trước còn gặp nhau thường xuyên nhưng 1 năm trước anh ấy đột ngột sang nước ngoài, bây giờ mới được gặp. - nó thêm vào. 

- Thế chắc hai người thân nhau lắm nhỉ? Đúng không? - hắn giả vờ hỏi. 

- Thân rất rất thân luôn, hơn cả bạn tri kỷ. - nó nói đùa nhưng ai ngờ khiến hắn đơ trong vài giây. 

- Anh nghe mẹ nhóc nói nhóc sang đây tổ chức lễ cưới mà. Cô dâu là ai thế? - anh Nhất Phong nhìn hắn cười cười. 

Hắn siết nhẹ lấy bàn tay của nó rồi giơ lên

- Cô dâu của em nè! Hihi.... 

Nụ cười trên môi nhất Phong một lần nữa đơ tại chỗ. Anh cười gượng nhìn nó

- Thật sao? 

- Vâng ạ! - nó đáp. 

Hai từ "vâng ạ" nghe thì nhẹ nhàng nhưng cứ như là hàng chục nhát dao cứa vào tim anh vậy. Anh nhìn nó, trong lòng bỗng dấy lên một điều vô cùng khó chịu. Nhìn nhẫn cưới trên tay của hai đứa nhóc anh biết là chúng không nói dối. Hèn gì thời gian này trông nó vui vẻ hơn hẳn. Anh cũng không ngờ nó chính là con dâu của tập đoàn Hắc Long. 

- Hai đứa...... hạnh phúc nhé! - anh lại nở nụ cười gượng gạo. 

- Dạ vâng. Cám ơn anh! 

Hắn nhìn nó cười tươi rồi quay sang nhìn Nhất Phong. Phải! Anh đang buồn đấy thì sao? Nhìn người con gái mình yêu thương suốt 2 năm làm vợ người khác thì ai mà vui nổi cơ chứ. Có lẽ lúc trước anh không biết trân trọng cơ hội nên bây giờ anh mất nó. Ừ thì anh đành chịu thôi. 

Có thể nhìn nó cười thì anh đã yên tâm lắm rồi. Với lại trông nó và Shin rất xứng đôi. Anh tin cậu nhóc này có thể làm tan tảng băng trong tâm hồn của nó. Sự lạnh lùng tồn tại từ khi mới được sinh ra. Anh biết bản thân đang đau nhưng anh nhất quyết không thể hiện ra vì anh muốn nhìn nó hạnh phúc. Anh không muốn nó phải khó xử. 

Hắn nhìn anh rồi cất tiếng hỏi

- Anh à! Dạo này mẹ em có ổn không? 

- À..... nói chung cũng không ổn cho lắm..... - anh ngập ngừng. 

- Sao? Có chuyện gì à? Anh nói em nghe đi! - hắn khẩn trương nhìn Nhất Phong. 

- Những cận vệ trung thành xung quanh mẹ em đều bị thủ tiêu cả rồi. Hình như đã là ba người và đứng sau mỗi vụ việc đều có bàn tay của Bang Chủ Bang Kirin. 

- Cái gì? 

Hắn ngạc nhiên, vừa bất ngờ vừa lấy làm tức giận. Gương mặt hắn thay đổi 361 độ làm nó khá ngạc nhiên. Ra dáng người lớn hẳn nha. 

- Anh có liên lạc với mẹ em không? Mẹ em có cần giúp đỡ không? 

- Anh mới về nước hôm qua nên chưa nhận được bất cứ chỉ thị nào. Chắc mẹ em sẽ sớm thông báo thôi! - hai tay Nhất Phong đan lại. 

"Reng.....reng" 

Vừa dứt lời thì điện thoại Nhất Phong đổ chuông. Là số của mẹ hắn, anh lập tức nhấc máy

- Alô Nhất Phong đây! 

- Cậu nghe cho rõ những gì tôi nói đây lập tức.......... 

Bỗng có một vệt sáng hằn lên trên giữa trán của anh. Nó và hắn ngồi đối diện nên nhìn thấy rất rõ. Hắn nhìn qua sân thượng tòa nhà đối diện, quả thật có một họng súng bắn tỉa đang hướng về anh. 

- CẨN THẬN! 

Nó hét lên rồi nhào đến ôm chầm lấy anh ngã xuống đất. 

"Chíu.......ầm.....xoảng" 

- Áaaaaaaaa....... 

- Áaaaaaaaa 

Mọi người trong quán trở nên hỗn loạn khi cửa kính bị một viên đạn làm vỡ tung ra. Hắn đứng hình tại chỗ khi nhìn thấy anh Nhất Phong đang cố gắng che chở cho nó khỏi những mảnh vỡ cửa kính. Sao trong lòng lại xuất hiện cảm giác bất an đến tột độ thế này? Không phải là do đang bị ám sát mà là lo sợ mất nó. 

Hắn vẫn cứ trơ ra đó nhìn hai người đang ôm lấy nhau nằm dưới sàn. Cho đến khi tiếng còi xe cảnh sát kêu inh ỏi trước cửa quán mới làm hắn sực tỉnh. Cố nén nỗi xúc động trong lòng, hắn nhanh chóng kéo tay nó đứng dậy

- Dính vào cảnh sát rắc rối lắm! Ta mau thoát thân thôi! 

Nhất Phong nhìn hắn gật đầu, cả ba nhanh chân lẻn ra bằng đường cửa sau của nhà hàng trước khi cảnh sát ập vào. 

"Hộc.....hộc......hộc" 

Ba người chống gối thở lấy thở để trong một con hẻm vắng. Anh Nhất Phong đặt tay lên vai nó

- Em có sao không? Lúc nãy không bị thương chứ? 

Nó giơ tay lên xua xua

- Em không sao! 

Hắn nhìn hai người mà cứ ngỡ như mình vô hình. Chẳng lẽ người quan trọng trong lòng nó bấy lâu nay chính là Nhất Phong sao? Nghĩ tới đây thì hắn lại đâm ra lo sợ. Sợ mất nó, sợ hắn sẽ trở mặt với Nhất Phong. 

Hắn lên tiếng để xua đi nổi lo lắng trong lòng

- Anh Nhất Phong! Anh có biết là ai muốn giết anh không? 

Nhất Phong ngẫm nghĩ rồi bảo

- Có lẽ chính là lão già ấy chứ không ai khác! 

- Người của lão sang tận bên đây ư? Vậy là nguy thật rồi! - hắn nhăn mặt. 

Nó phần nào có thể suy luận ra nội dung cuộc nói chuyện giữa hai người. Bỗng nó quay sang Nhất Phong

- Lúc nãy chẳng phải anh đang nói chuyện với mẹ sao? 

- Ờ đúng rồi...... 

Nhất Phong lập tức móc cái điện thoại trong túi ra, mẹ của hắn vẫn còn giữ máy. Ôi thật may quá! 

- Bang Chủ còn ở đó không? 

- Tôi đây! Có việc gì mà lúc nãy ồn ào, lộn xộn thế? 

- Lúc nãy chúng tôi bị phục kích từ xa, cũng mong là vợ chồng của Shin phản ứng kịp thời. - Nhất Phong kể lại cho mẹ hắn biết. 

- Cái gì? Thế mọi người có sao không? - bên kia đầu dây giọng mẹ hắn đầy lo lắng. 

- Tụi con vẫn ổn. - cả hai đồng thanh nói vào điện thoại. 

Bà Khánh Hà thở phào nhẹ nhõm, lỡ hai bảo bối có chuyện gì chắc bà sống không nổi đâu. Nghe giọng hai đứa bà cũng an tâm rồi. Bà lại tiếp tục cuộc nói chuyện với Nhất Phong. 

- Nhất Phong! Cậu nên cẩn thận đấy! Hay là cậu bay sang đây đi, tôi còn có kế hoạch cần triển khai với cậu. 

- Xin lỗi Bang Chủ nhưng vụ giao dịch mẹ nuôi giao lần này tôi vẫn chưa hoàn thành. Tôi sẽ tranh thủ trong thời gian sớm nhất để bay sang Mĩ. - Nhất Phong chắc chắn nói. 

- Thế thì cũng được, hy vọng hai ngày nữa cậu sẽ đến tìm tôi. Giúp tôi trông chừng tụi nhỏ luôn nhé! 

- Vâng. Tạm biệt Bang Chủ! 

Nhất Phong cúp máy rồi quay sang dặn dò nó và hắn

- Chuyện Bang Hội có biến! Có lẽ anh sẽ trở về bên ấy sớm, hai đứa liệu mà cẩn thận nhá! 

- Vâng. Tụi em biết rồi! 

- Bây giờ anh phải đi giải quyết việc gấp, có gì cứ gọi cho anh! 

Nhất Phong quay đi thì bỗng nó níu lấy áo anh

- Tiền bối......... cẩn thận nha! 

Nhất Phong hơi sững sờ quay lại nhìn nó, anh mỉm cười gật nhẹ đầu rồi bước đi. Hắn quay mặt sang hướng khác tránh né, cảm giác này quả thật không hề dễ chịu tí nào. 

Trong tình cảnh này hắn cũng không biết bản thân nên nói những gì nữa. Có lẽ im lặng vẫn tốt nhất. 

- Ta đi về thôi! 

- Vâng. 

- Em có bị xây xát gì không? Anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra nhé! - hắn lo lắng xem xét tay chân của nó. 

- Thôi! Em không sao đâu. Mình mau rời khỏi chỗ này đi. 

Nó được hắn quan tâm như vậy trong lòng cũng cảm thấy dễ chịu phần nào. Cả hai nhanh chóng rời khỏi đó.
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Fri Mar 16, 2018 9:11 pm

chương 79


Một chiếc xe hơi đen đỗ trên một đoạn đường vắng. Trên xe là một cô gái mang mũ lưỡi trai che bớt một phần khuôn mặt nên không nhìn thấy rõ. Khoát lên người một bộ đồ đen bí ẩn. Trên chiếc ghế bên cạnh là khẩu súng ngắm chưa kịp thu dọn. 

Cô ta lấy điện thoại bấm gọi cho ai đó. 

- Alô. - đầu dây bên kia vang lên một giọng nói có phần đứng tuổi. 

- Buổi bắn tỉa thất bại, chờ nhận nhiệm vụ mới. - cô gái đó nói vào điện thoại. 

- Tạm thờ gác lại mọi chuyện, tiếp tục thăm dò tình hình cung cấp thông tin cho ta. 

- Vâng. 

Cô gác máy, đưa tay vặn chìa khóa xe. 

"Brừm....rừm" 

Chiếc xe lao đi vun vút và mất dạng ở cuối con đường. 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Fri Mar 16, 2018 9:13 pm

chương 80


Lời tỏ tình của Nữ Quái! 

..................................................... 

Nó và hắn vừa tan học xong, cả hai đang cùng lũ nhóc nhí nhố ngồi trong quán trà sữa. Đứa thì ăn uống, đứa thì tám chuyện. Nói chung là cả quán chộn rộn cả lên. 

Kể từ ngày chứng kiến nó và Nhất Phong thân thiết với nhau, hắn trầm tính hẳn. Chỉ khi nào thực sự cần mới lên tiếng còn không thì chỉ cắm mặt vào điện thoại thôi. 

Hắn và Zibi đang lạng lách với cái điện thoại thì nó khều khều vai hắn

- Shin! Cho em hỏi cái này! 

- Chuyện gì thế vợ iu? - hắn chớp chớp mắt nhìn nó. 

- Có thể kể em nghe về tình hình của Bang Hội có được không? 

Cả đám ngưng đùa giỡn nhìn nó, Mỹ Nghi ngạc nhiên

- Sao hôm nay có hứng thú với chuyện đó vậy? 

- Ý em muốn hỏi về khoản nào? - Zibi cũng buông điện thoại xuống bàn. Có lẽ vấn đề này thu hút hơi bị nhiều người. 

- Cái lão gì mà hôm bữa anh và Nhất Phong nhắc đến ấy! - nó nhìn hắn chằm chằm như muốn khơi gợi lại cho hắn chút ấn tượng. 

- Có phải em đang nhắc đến lão John không? - Zibi thốt lên rồi nhìn cả nó và hắn. 

Tụi nhóc tuy không hiểu gì nhưng cũng chăm chú lắng nghe và hạn chế làm ồn. Hắn trầm tư ngồi suy nghĩ, nó lay lay cánh tay của hắn

- Đúng rồi đấy! Sao anh không nói? 

- Chuyện đã đến nước này anh không giấu em làm gì nữa. Thực ra Bang Hội đang gặp trở ngại rất lớn, tất cả đều do thằng cha Bang Chủ Bang Kirin mà ra cả. Ông ta là người hợp tác lâu năm với Bang Hội đuợc mẹ anh rất kính trọng. Thế mà lại không biết điều, dám âm mưu thâu tóm Hắc Long Bang. - hắn càng nói càng nhấn mạnh, có vẻ là đang tức giận. 

- Thật vậy sao? - nó hỏi. 

Zibi nghe vậy vội tiếp lời

- Có lẽ mẹ Shin tôn trọng các bậc tiền bối nên đã rất khiêm nhường trong mọi việc lớn nhỏ. Lúc trước có tụi anh thì ông ta cũng chẳng dám manh động gì, vậy mà dạo gần đây ông ta lại ra tay hạ gục thuộc hạ thân tín của mẹ Bang Chủ. Điều đó cho thấy ông ta đã bắt đầu lên kế hoạch lật đổ mẹ rồi. Có lẽ vụ ám sát hôm trước cũng chính ông ta gây ra đấy! 

Ailee xoa cằm rồi cũng phát biểu

- Nếu em nhớ không lầm thì ông ta có cổ phần trong tập đoàn nhà em. Có mấy lần em gặp ông ta trong công ty đấy! Trông mặt gian xảo vô cùng, lại còn hay nói xấu ba em nữa. Kết quả là em đã gửi vào xe ông ta vài quả bom bi. Đáng đời! Hehe..... 

- Ít có phá quá ha! Thế mà còn khoe nữa! - Minh Hạo khoanh tay mỉa mai. 

- Tôi quăng bom bi vào miệng của anh bây giờ. Ý kiến à? - Ailee trừng mắt hâm dọa. 

Nó đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc thì cũng lên tiếng

- Theo những gì mọi người vừa kể, em đã biết được ông John chính là trở ngại lớn nhất của Hắc Long Bang lúc này. Nếu ta không kịp thời ngăn chặn thì Bang Hội sớm muộn sẽ bị ông ta thâu tóm đúng không? 

- Đúng vậy! Em thông minh lắm! 

Hắn nghiêm túc gật đầu nhìn nó. Thực sự mà nói nó hiểu được vấn đề ngay lúc này là đã quá tốt rồi. Vả lại nó lanh trí như vậy thì sớm muộn sẽ cùng bọn hắn suy nghĩ ra kế sách để đối phó thôi. 

Không khí trong quán lại được dịp nhộn nhịp. Ừ thì tụi nhỏ hồn nhiên nên đã cười nói tiếp tục với nhau. Duy chỉ có ba bộ mặt là hình sự hết sức. 

...................................................... 

Do hắn bảo là bận nên cả hai không đi về chung. Kết quả là nó chạy môtô về một mình. 

"Brừm.....rừmmm" 

Tiếng môtô đang gầm rú tăng tốc trên mặt đường vắng vẻ thì bất ngờ có hơn mười chiếc xe hơi đen chạy ngược chiều lao đến. 5 chiếc xe căng ngang vừa khít mặt đường rồi bất ngờ dừng lại. Nó nhả ga làm một cú phanh khiến bánh xe lẫn mặt đường bóc khói. 

"Kétttt......." 

Bánh xe vòng một vòng ngoạn mục, xém tí nữa là phanh không kịp. Mà nếu phanh không kịp thì có thể nó sẽ bị tàn phế không chừng. Rốt cuộc là vì sao họ lại ngán đường nó chứ. Họ không biết việc làm đó có thể khiến nó mất mạng hay sao? Nó khẽ nhíu mày, hành động này nó vừa được diện kiến cách đây không lâu. Chả lẽ cô gái đó lại đến tìm nó à? 

Trên xe bước xuống mấy tên áo đen, trong phút chốc con đường vắng tụ tập hơn 50 tên mafia. Nó tháo mũ bảo hiểm nhìn họ không chớp mắt. Mấy người này định đóng phim chắc. Nó vẫn ngồi yên trên chiếc môtô không có phản ứng gì. 

Một tên có vẻ là thủ lĩnh bước đến trước mặt nó, ông ta tầm 40 đeo kính đen. 

- Cô có phải là Hoàng Gia Mẫn không? 

- Phải. - giọng nói lạnh lùng đáp ngắn gọn. 

Ông ta quay lại mấy đứa đàn em rồi khoát tay, lập tức cả đám xông lên và nhằm vào nó. Nó phản ứng nhanh lập tức đứng lên trên chiếc môtô rồi bay đến đứng trên cái mui xe hơi đối diện. Người ta nói 2 đánh 1 hong chột cũng què. Cái này 50 đánh 1 hong biết nó sẽ què hay chột nữa đây. Mà mấy người này nó đâu có quen, nó cũng chẳng nhớ là đã gây thù chuốc oán với ai nữa. 

Nó đứng trên cái mui xe rồi gằn giọng

- Mấy người là ai vậy? 

- Cô không cần biết, chúng tôi được lệnh bắt cô về. TẤT CẢ XÔNG LÊN!!!! 

Lập tức đám cận vệ xông lên, nó chạy qua chạy lại giữa mấy cái mui xe thẳng chân đạp cho mấy tên ngã nhào. Những tên cố gắng leo lên thì bị nó gạt chân lăn xuống đất. Nó đập bể cửa kính xe hơi rồi luồn lách qua những chiếc xe đấy. Nắm đầu từng tên đập vào cửa làm chúng bất tỉnh. Một trận chiến hỗn loạn diễn ra ngay giữa đường. 

Thấm thoát đám cận vệ chỉ còn lưa thưa vài tên. Nó ra khỏi mấy chiếc xe rồi đấu tay đôi với từng tên một. Mỗi cú đá vung ra như trời giáng, mấy tên đó ôm đầu lăn lóc dưới đất. Chưa đầy 10 phút sau nó đã hạ gục được đám cận vệ to con ấy. Tên cầm đầu lúc nãy bước đến khoanh tay trước ngực, ẩn sau lớp kính đen của ông ta, nó thấy có vẻ ông ta đang hài lòng về một cái gì đó. 

- Nói đi! Mấy người là ai? 

- Rồi cô sẽ lại được gặp chúng tôi sớm thôi! 

Họ lên xe chạy đi không nói gì thêm. Nó lấy làm khó hiểu, cực kì khó hiểu. Mấy thằng cha đó ăn ở không hong có chuyện làm hay sao ấy. Tự dưng chặn đường người ta, đánh lộn xong cái bỏ đi mà hong nêu rõ lý do mục đích gì cả. Đúng là hại não mà. Nó phủi phủi bộ đồng phục rồi lên xe chạy về nhà. 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Fri Mar 16, 2018 9:15 pm

chương 81


Thành phố Tokyo

Lão John đang ngồi trước màn hình máy tính, bên kia là viên trợ lý của ông cũng chính là tên thủ lĩnh lúc nãy

- Đã tiếp cận được với nó chưa? - ông hỏi, gương mặt chăm chú vào màn hình. 

- Dạ rồi! Quả thật cái tên Nữ Quái không chỉ là hư danh. Một mình cô ta có thể chấp hết 50 tên cận vệ phe ta. 

- Ngươi nói sao? - ông John bật dậy, vẻ mặt có vẻ khá kinh ngạc. 

- Đây là đoạn phim thuộc hạ ghi lại được, mời Bang Chủ xem qua. 

Một đoạn clip được gửi đến, là cảnh mà nó hạ gục những tên cận vệ của ông ta. Con gái con đứa gì mà mạnh thế không biết. Ông ta lại đưa tay sờ cằm, nay đã được lĩnh giáo tài nghệ của con dâu Hắc Long Bang rồi ông cũng có phần hơi ngán. Kế hoạch phải chặt chẽ hơn nữa mới được. 

.................................................. 

*Tối hôm đó tại bến cảng thành phố

Hai chiếc xe hơi đen bí ẩn thắng lại trong một góc tối. Người ngồi ghế sau nhâm nhi rít từng hơi thuốc, chốc chốc lại xem đồng hồ có vẻ như đang chờ đợi gì đó. 

Không lâu sau, có một toán xe khác chạy đến. Người con trai hài lòng nở một nụ cười rồi mở cửa xe bước xuống. 

Thủ lĩnh bên kia là một người đàn ông tầm 40 tuổi, mặc vest, tay và cổ đeo vàng sáng ánh. Ông ta bước đến bắt tay Nhất Phong

- Chào cậu! Được biết Đại Tỷ có ý muốn hợp tác với xã đoàn, chúng tôi thật sự rất lấy làm vinh hạnh. 

Nhất Phong dùng chân dập tắt điều thuốc rồi cũng cởi mở xã giao

- Ngài đúng là người biết giữ chữ tín. Tôi muốn thấy số vũ khí mẹ tôi chọn ngay bây giờ! 

Người đàn ông đó ra hiệu, lũ đàn em mở cốp xe lấy ra khoảng 5 cái vali lớn. Bên trong đó đủ mọi loại súng từ lớn đến nhỏ, từ sát thương mạnh đến sát thương trung bình. Nhất Phong kiểm tra ra vẻ vừa ý, anh ra hiệu cho trợ lí giao chiếc vali tiền cho thủ lĩnh phe kia. 

Giao dịch kết thúc, bỗng điện thoại Nhất Phong báo có tin nhắn

"Vừa giao dịch xong đúng không? Giờ thì đến gặp tôi được rồi chứ?" 

Nhất Phong mỉm cười, không ngờ bà lại bắt tin nhanh đến như vậy. 

- Yes Madam! 

Chiếc xe của anh cùng đồng bọn nhanh chóng rời khỏi đó. Bến cảng được trả lại sự yên ắng đúng nghĩa của nó. 

................................................. 

*Biệt thự Hắc Long thành phố Đài Loan

- Cái gì? Chị bị phục kích sao??? 

Cả đám tám đứa tập trung đầy đủ ở phòng khách nhà nó. Sau khi nghe nó kể lại chuyện ban chiều thì tụi nhỏ đồng loạt thốt lên. 

Hắn xem xét tay chân nó, bộ dạng cực kì lo lắng

- Em có sao không? Có bị thương chỗ nào không? 

- Không! Em không bị trầy xước gì hết! - nó lắc đầu. 

- Thế em có biết đám người đó là ai không? - Zibi hỏi. 

Nó lại lắc đầu

- Không. Mấy người đó theo em để ý thì hình như là hắc đạo của một Bang Hội nào đấy vì họ đều mặc vest, đeo kính. Họ không nêu danh tính mà chỉ đòi bắt em. Sau khi bị đánh bại thì họ nói là hôm nay đến đây là đủ rồi, mong gặp lại em sớm. Kiểu như là một trò đùa ấy! 

- Thế em còn nhận thấy điều gì đặc biệt không? Kiểu như huy hiệu, hay thứ gì đại loại ấy.... 

- Hoàn toàn không, có lẽ họ đã lên kế hoạch kĩ lắm! - nó một mực chắc chắn. 

Zibi và hắn nhìn nhau, cả hai cùng chau mày rồi đồng thanh

- Chẳng lẽ là...... 

- Hai anh muốn nói là người của Bang Kirin. - nó lanh trí đã đoán ra được sự việc. 

- Em lại thông minh thêm lần nữa rồi đấy! Lão ta dám đụng đến cả vợ anh cơ à? Đúng thật là..... - hai tay hắn đan lại với nhau, vẻ mặt đăm chiêu. 

- Thế này thì nguy quá! Mọi người đang gặp nguy hiểm đấy! - Đậu Đỏ lo lắng nói. 

Đậu Xanh vuốt vuốt cằm, sau đó thốt lên

- Hay là ta báo cho mẹ Bang Chủ đi nha! 

- Không được! Tình hình bên mẹ đã căng lắm rồi, anh không muốn mẹ phải lo lắng. Chẳng lẽ tất cả chúng ta không đấu lại lão già ấy à? - Hắn lên tiếng phản đối, người hắn quan tâm nhất bây giờ chính là mẹ và vợ. 

Minh Hạo điềm tĩnh ngả người ra sau ghế, cất giọng trầm tĩnh

- Mọi người không thấy bản thân mình đang quan trọng hóa vấn đề lên sao? 

- Cái gì? - tất cả đồng loạt nhìn Minh Hạo. 

- Theo những gì mọi người kể, ông ta chỉ mới có vài hành động quá đáng thôi chứ có gì to tát lắm đâu. Bộ ông ta gửi tối hậu thư đòi tuyên chiến à? Hay là ông ta đã trở mặt với mẹ anh rồi? Hoàn toàn không đúng không? - Minh Hạo bắt đầu giải thích, lí lẽ đúng chất một kẻ sáng suốt. 

Mọi người nghe xong thì nhìn nhau gật gù, quả thật Minh Hạo có lí. Anh tiếp

- Hạng người như lão ta thì chúng ta không nên manh động vội. Theo em thấy thì trận chiến này không dùng vũ lực thì sẽ hấp dẫn hơn nhiều! - Minh Hạo nở nụ cười tự mãn khiến mọi người cảm thất bất ngờ, trông cứ như là một vị quân sư của vua chúa thời xưa ấy. 

- Nếu vậy ta nên đấu trí đúng không? Xây dựng một kế hoạch thật hoàn hảo, không có kẻ hở. - nó nói. 

- Exactly, Gia Mẫn! - Minh Hạo giơ ngón cái lên tỏ ý muốn khen nó. 

- Kế hoạch cụ thể coi! - Ailee sốt ruột nhăn nhó nhìn anh. 

- Anh Shin và anh Zibi lúc trước từng được xem là đối thủ đáng gờm của lão già đó đúng không? Nếu ông ta tìm đến chị Mẫn chứng tỏ là ông ấy đã biết chị chính là con dâu của Hắc Long Bang rồi đấy! Trước tiên ta phải đánh vào lòng địch để khiến kẻ địch phải hoang mang, lo sợ. - Minh Hạo từ từ dẫn dắt mọi người vào kế hoạch. 

- Ý em là sao? - Zibi hỏi. 

- Đầu tiên anh chị bay sang bên ấy, sau đó xuất hiện cùng với mẹ anh Shin ở nhiều nơi ngầm chứng tỏ cho ông ta thấy rằng hiện tại mẹ không chỉ có một mình. Mọi kế hoạch ông ta tính sẵn trước kia bây giờ sẽ có chuyển biến, ta chỉ cần theo sát ông ta là sẽ bắt được thớp ngay thôi. (cái kế hoạch này sao mà giống "ba vợ" nói hôm bữa vậy ta?) 

- À....... ra là vậy! - cả đám đồng thanh. 

- Thế anh chị có cần hỗ trợ không? Tụi em cam tâm tình nguyện nè! - Đậu Xanh Đậu Đỏ thật tình hỏi, thấy vậy nhưng cũng đáng iu phết. 

- Thật ra mà nói thì anh chị đang rất cần nhân lực, có hai đứa trợ lí như thế thì còn gì bằng. - Zibi cười cười tỏ ý khen ngợi. 

- Ox định bỏ bx ở lại hả? Không được đâu nhá! - Mỹ Nghi siết lấy cánh tay Zibi. Nhưng kể ra như vậy cũng đúng. 

Zibi cười khổ xoa đầu cô

- Ngốc à! Biết đâu chuyện này sẽ có nguy hiểm, anh không cho em theo anh sang Nhật đâu. - anh rốt cuộc chỉ vì muốn cô được an toàn thôi, để cô ở lại anh cũng không vui vẻ gì đâu. 

- Không được! Dù có chết em cũng đi theo, em không muốn xa anh! - Mỹ Nghi nhăn nhó mặt mày. 

- ỌE...... - đám nhóc giả vờ ói xém tí nữa là ăn hai chiếc dép của Mỹ Nghi. 

- Hả? Nguy rồi! - Đậu Xanh đang bấm bấm cái máy tính xách tay thì thốt lên khiến mọi người giật mình. Ai cũng hướng đôi mắt về cậu nhóc

- Có chuyện gì? 

- Theo thông tin mật của tập đoàn Hắc Long em vừa xâm nhập được thì số cổ phần của ông John đã vượt qua ba của anh Shin và đang nắm giữ chức vị phó chủ tịch. 

- Cái gì? - Ailee hét lên. - Nếu vậy thì chẳng phải ba em đang gặp rắc rối sao? 

- Yên tâm đi! Bác là một người mưu trí, chắc không có gì đâu. Nếu có gì thì bác đã báo cho anh rồi! - hắn xua xua tay rồi ngả người ra sau ghế. 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Tue Apr 17, 2018 9:15 pm

chương 82


Tối hôm đó tại nhà nó

Nó ngồi đong đưa hai chân trên chiếc xích đu sau vườn. Gió cứ thổi từng chập khiến tóc nó không ngừng bay bồng bềnh. 

Những nơi yên tĩnh thế này mang lại cảm giác rất thoải mái và nó thích điều đó. Nó thà chọn ngồi ở đây hóng gió chứ chẳng muốn ngồi trong quán bar chút nào. 

Bỗng có tiếng bước chân đến gần, nó lập tức quay lại

- Ai? 

- Là anh đây! 

Hắn bưng hai cốc cafe nhỏ bốc khói nghi ngút tiến đến bên cạnh nó

- Cho em! 

- Cám ơn anh! - nó nhận lấy rồi đưa lên ngửi, quả thật là thứ tuyệt vời nhất trong hoàn cảnh này. 

Hắn ngồi xuống bên cạnh nó, cả hai im lặng không nói gì. Chốc chốc lại quay sang nhìn trộm đối phương. 

Không gian yên ắng bỗng tạo cảm giác ngượng ngùng, nó nói bâng quơ ý muốn bắt chuyện

- Cafe ngon quá ha! 

- Nếu em thích anh sẽ pha cho em mỗi ngày! - hắn hồn nhiên nói khiến mặt nó bỗng ửng hồng. 

Hắn cứ nhìn về phía xa rồi nở nụ cười nhẹ. Giây phút đó trong lòng nó xuất hiện cảm giác lạ vô cùng, trái tim như muốn nhảy ra ngoài luôn ấy. 

Lần đầu tiên trong đời nó cảm nhận được điều đó. Ừ thì trước giờ nó đã từng yêu ai đâu. Chưa kịp yêu thì đã lấy chồng mất rồi. Nó ngồi chăm chú nhìn hắn, ngắm từng góc cạnh hoàn mĩ trên gương mặt của hắn. Lần đầu tiên nó nhận ra chồng nó là người rất đẹp trai. 

Mái tóc của hắn cũng được gió lùa vào từng chập. Gương mặt hút hồn cùng với đôi mắt trong veo nhanh chóng khiến nó muốn xịt máu mũi. Sao không trẻ con như thường ngày nữa đi? Như thế người ta sẽ không suy nghĩ lung tung. Cứ trưng cái bộ mặt tuấn tú, nghiêm túc thế kia thì chẳng phải đang đốn tim người khác à? 

- Gia Mẫn nè! 

- Hả??? - nó giật mình thoát khỏi những dòng suy nghĩ. 

- Em suy nghĩ thế nào về anh Nhất Phong? - hắn vẫn không nhìn nó. 

Nó sững sờ trong vài giây, thú thật trước giờ nó chưa từng nghĩ đến điều này

- Em..... Đối với em..... anh ấy là người rất hoàn hảo. Là mẫu người đàn ông lý tưởng của nhiều cô gái. Vừa nam tính, vừa nghiêm túc và tài giỏi nữa.... - nó vô tư nói theo những gì mình suy nghĩ. 

Hắn khẽ nở nụ cười, một nụ cười chua chát mà nó không hề nhìn thấy. 

Có lẽ trong mắt nó, hắn chỉ là một đứa trẻ con. Một người chỉ biết hành xử như con nít, không nam tính, không nghiêm túc như Nhất Phong. 

Có lẽ hắn và nó đến với nhau chẳng qua là sự trớ trêu của duyên phận. Chỉ vì món nợ của hai bên gia đình. 

Có lẽ hắn không nên thích nó, hắn nên nhường lại cho nó quyền lựa chọn sớm hơn. Hắn biết nó là một đứa có trách nhiệm nên sẽ chẳng bao giờ chịu ly hôn với hắn. 

- Gia Mẫn nè! Nếu lúc đầu không vì món nợ ấy, em có làm cô dâu của anh không? 

Nó chớp chớp đôi mắt to tròn suy nghĩ, có lẽ nó không hề nhận ra sự nghiêm túc trong những câu hỏi của hắn. Đôi khi nó lại vô tâm đến thế cơ đấy! 

- Nếu không có món nợ đó.......... Có khi cả đời chúng ta còn chưa biết mặt nhau nữa Shin à! 

- Anh biết, dùng cuộc hôn nhân này để níu giữ em thì quả thật không bằng. Em có muốn......... - hắn ngập ngừng. - ....... đến với Nhất Phong không? 

Nó thoáng ngỡ ngàng quay sang nhìn hắn, nó cũng không thể hiểu nổi hắn lại đặt ra một hỏi như vậy

- Anh nói gì vậy? 

- Anh biết mối quan hệ giữa em và Nhất Phong trước đây rất tốt. Anh nhận ra tình cảm của anh ấy dành cho em rất sâu đậm. Có lẽ nếu không bị ràng buộc bởi cuộc hôn nhân này, hai người sẽ hạnh phúc lắm! - hắn áp chạt hai bàn tay vào ly cafe, đôi môi nhẹ nở nụ cười. 

Nó nghe những lời đó mà không khỏi bất ngờ, thì ra hắn là người rất tinh tế. Hắn còn nhận ra điều đó trong khi hai năm qua nó cứ vô tư không hề biết là Nhất Phong thích mình. 

Nhưng sao lòng nó lại đau khi hắn nói như vậy nhỉ? Mới hôm qua còn quấn lấy nó cười nói vui vẻ, vậy mà hôm nay lại muốn đẩy nó đến với người khác. Chẳng lẽ hắn không nhận ra tình cảm của nó sao? 

- Anh sẽ về phòng viết giấy ly hôn, sáng mai anh đưa em kí nhé! Anh sẽ sang Mĩ để phụ giúp mẹ, có lẽ chúng ta sẽ không gặp lại nhau trong một khoảng thời gian dài. Em bảo trọng nhé! 

Hắn cố gắng quay đi thật nhanh để không phải nhìn vào đôi mắt của nó. Đôi mắt mà bao lần hắn ước có thể nhìn mãi. 

"Bộp" 

Lon cafe trên tay của nó rơi xuống đất. Hắn bất động tại chỗ khi có một vòng tay nhỏ nhắn đang ôm lấy mình từ phía sau. Phải! Không ai khác chính là nó. Nó ôm chặt lấy hắn như thể không muốn hắn đi. 

- Shin à! Có thể nghe em nói không? 

Bất giác đôi mắt hắn đỏ hoe lên, có cái gì đó nghèn nghẹn ở cổ họng khiến hắn không nói được gì. 

- Có lẽ em chỉ là một đứa con gái lạnh lùng khó hiểu. Phải! Em không biết cách bày tỏ yêu thương nên luôn khiến anh buồn. Nhưng thực sự.......... em thích anh! 

Nó cuối cùng cũng chịu nói ra lời này. Hắn á khẩu đứng hình tại chỗ, cứ ngỡ bản thân đang nằm mơ. Nó càng siết chặt vòng tay ôm hắn. 

- Không phải em thích anh Nhất Phong à? - hắn nghi ngờ hỏi, bản thân vẫn chưa nhận ra được vấn đề. 

Nó lắc lắc cái đầu, mặc dù đang ở phía sau lưng hắn nhưng vẻ mặt nó vẫn rất khẩn trương

- Không phải! Em chỉ xem anh ấy là anh trai thôi! 

Hắn bỗng thấy phấn khởi vô cùng, lấy tay siết nhẹ tay nó và khẽ quay người lại

- Có thật là em chọn anh không? 

Nó gật gật đầu

- Thật chứ sao không? Chẳng phải anh từng nói là thích em à? 

- Anh đâu có nói là thích em đâu, ai bảo thế? - hắn cười gian. 

Nó rút tay lại, nhăn mặt

- Anh đã đổi ý rồi sao? 

- Không phải. Ừ thì anh không thích em....... mà là anh yêu em..... yêu vợ Gia Mẫn của anh! 

Hắn nhẹ nàng kéo nó lại gần đặt lên trán nó một nụ hôn. Hắn bẹo má nó

- Lần đầu tiên anh thấy em không lạnh lùng đấy vợ iu à! 

- Bởi vì anh đã làm tan chảy em rồi! Đồ ngốc! 

Nó nhón chân lên đặt lên môi hắn nụ hôn ngọt ngào, hai tay vòng qua cổ hắn, Ánh trăng phản chiếu cùng với cơn gió đêm khiến khung cảnh lãng mạn vô cùng. 

"Tách.....tách....tách" 

- Thấy chưa? Đã bảo nếu đi rình là sẽ có chuyện hay ho để xem mà! - con nhóc Ailee cầm điện thoại chụp lại không biết bao nhiêu tấm. 

Năm kẻ kia nghe thấy thế cũng gật gù

- Cũng đúng! Không ngờ chị Mẫn với anh Shin cũng lãng mạn phết! - Đậu Đỏ nhìn mọi người.

- Thui hai đứa tụi nó như vậy là yên tâm rồi! Có ngày chém nhau vì Yuko cho mà coi! - Zibi chán nản bảo. 

- Nếu anh Shin chịu nhường Yuko cho em thì hai người đó sẽ không có bất cứ cuộc chiến tranh nào đâu. - Minh Hạo chu mỏ lên nói. 

"Bốp" 

- Ăn nói hồ đồ! Người ta lớn hơn anh một lớp đấy! Mơ với chả mộng! - Ailee phủi phủi ta trong khi Minh Hạo đang ôm đầu nhăn nhó. 

Cả đám mắc cười nhưng không dám cười lớn, Mỹ Nghi khoát tay

- Vào nhà thôi! Gia Mẫn mà phát hiện chắc cả đám bị treo ngược lên quá! 

- Ok. Rút quân! 

Cả đám kéo nhau vào nhà, xa xa là hai cái bóng đang ôm nhau nhìn về phía ánh trăng sáng rực trên bầu trời đêm. 

Đến đây đã kết thúc được chưa nhỉ? Bạn nghĩ sao? 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Tue Apr 17, 2018 9:21 pm

chương 83


Tình địch của Ailee! 

............................................... 

*Tại Paradise School

Minh Hạo đi đằng trước, Ailee đi đằng sau. Cô nhóc nhăn nhó mặt mày vì tên Minh Hạo chó chết bắt cô xách cặp cho cậu ta. Bỗng từ xa một đám nữ sinh chạy đến vây lấy Minh Hạo. 

- Bạn là người nhận được học bổng và được tuyển thẳng lên lớp 12 phải không? Bạn giỏi quá đi! 

- Bạn đẹp trai hơn lời đồn nhiều đấy! Xin hãy nhận món quà của mình! 

- Kể từ hôm nay bạn trở thành hot boy của trường này rồi đấy! Tụi này hậm mộ bạn lắm! 

Cả đám con gái hết tặng quà rồi lại đưa thư. Minh Hạo đưa tay gãi đầu nở nụ cười híp mí trông dễ thương vô cùng. Mấy bạn nữ hét lên mỉm cười sung sướng. Ailee đứng phía sau bĩu môi, miệng lép nhép

- Cái gì mà hot boy chứ? Hot dog thì có! Được gái khen cái cười như đười ươi, giỏi quá mà! Được xét tuyển thẳng lên lớp 12, tui cũng từ lớp 10 lên lớp 12 nè sao mấy người hong sùng bái tui đi? Vớ vẩn! Đồ mê trai! (chị ghen chứ gì!!!) 

- Thôi! Mình còn phải vào lớp, tạm biệt các bạn nha! - Minh Hạo lại nở nụ cười hớp hồn rồi ôm mấy hộp quà quay lưng bước vào lớp. 

Đám đông dần tản ra, Ailee cũng đi vào lớp. 

"Phịch" 

Cô nhóc quăng cái cặp của tên Minh Hạo xuống bàn rồi bước vào chỗ ngồi mặt mày hầm hầm. Minh Hạo thì ngồi xem xét mấy lá thư tình trên bàn, miệng cười toe toét vui vẻ. Ailee liếc Minh Hạo một cái rồi lại rủa thầm trong bụng

"Con nào đui mù tỏ tình ngay thằng cha biến thái này vậy không biết? Mà có gì đâu mình phải bực, chẳng phải thế thì mình sẽ mau chóng được trả tự do hay sao? Đúng rồi! Phải cố gắng giới thiệu bạn gái cho hắn ta. Như vậy càng có lợi cho mình. Công nhận mình thông minh quá nhỉ?" 

Ailee vừa suy nghĩ vừa cười một mình ra vẻ hứng thú. Minh Hạo khó hiểu nhìn cô, chẳng qua anh nói chuyện với mấy nữ sinh khối 11 là muốn chọc tức xem cô có thái độ như thế nào thôi. Ai ngờ cô lại ngồi cười như điên thế kia. Minh Hạo giả vờ tấm tắc

- Oa! Lá thư màu hồng dễ thương nhỉ? Để xem là của bé nào đây ta. Chữ đẹp thế chắc xinh lắm! Có cả số điện thoại nữa này, tối nay rủ đi xem phim mới được. 

- Thiệt không? Vậy gọi nhanh đi! - Ailee thúc giục. 

Mặt Minh Hạo đần ra nhìn Ailee, anh muốn chọc tức cô mà sao kết quả lại không theo ý anh mong muốn vậy nè. Ailee còn trông hớn hở hơn bình thường nữa là sao? Minh Hạo mất cả hứng, Ailee không tức gì cả. Anh nhăn nhó mặt mày dẹp đống thư xuống hộc bàn rồi bảo cô

- Đi mua cho tôi ly cafe! 

- Lại bị hành xác nữa! - Ailee nói rồi đứng dậy đi mua. 

Cô đang lan man suy nghĩ, tản bộ trên hành lang thì va phải vai của một ai đó. 

- Xin lỗi bạn! Bạn có sao không? - Ailee ra sức hỏi han người đối diện. 

Cô gái xinh xắn trước mặt cười hiền

- Dạ em không sao? Chị là học sinh mới chuyển vào ạ? 

- À mình mới chuyển vào. Thế còn bạn học lớp nào? 

- Dạ em học lớp 10, chị cứ xưng hô chị em bình thường đi ạ! 

Ailee gãi đầu. Chết cha! Quên mất là bản thân đang học lớp 12. Cứ thấy ai đồng trang lứa thì lại gọi là bạn. Xém tí nữa là lộ rồi. Cô gái đó cười cười rồi nói

- Em tên là Mỹ San! Chị là bạn của anh Minh Hạo đúng không ạ? - cô bé đó lại nở nụ cười tươi tắn trông xinh phết. 

- Hả? Tên Minh Hạo điên khùng..... à không, em nói Minh Hạo mà chị thường đi chung ấy hả? 

- Dạ vâng. - cô nhóc gật đầu trông rất ngoan ngoãn. 

- Đúng rồi! Mà em hỏi có gì không? 

- Dạ không. Lần trước em gặp anh ấy ở hội học sinh giỏi Toán của trường, quả thật anh ấy rất giỏi. Em muốn gặp mặt anh ấy để trao đổi về vấn đề học tập ấy mà! Hiện giờ anh ấy có trong lớp không ạ? 

- Có chứ! Cậu ta đang ở trong lớp đấy em cứ vào trong đó đi! - Ailee hăng hái chỉ đường. 

Cô níu tay Mỹ San chạy về phía lớp 12A. Cả hai đứng trước mặt Minh Hạo, Ailee bảo

- Hey! Có bé này kiếm nè! 

Minh Hạo đang cắm cúi vào trang sách thì ngước lên, môi anh nở nụ cười thân thiện

- Em là Mỹ San đúng không? 

- Anh biết em sao? Vinh hạnh cho em quá! - Mỹ San mừng rỡ chắp hai tay trước ngực. 

Minh Hạo kéo cái ghế rồi bảo

- Mời em ngồi! Lần trước anh rất ấn tượng về cách giải bài toán cao cấp của em đấy. Hôm nay có dịp gặp mặt đúng là may mắn cho anh quá! Em tìm anh có việc gì không? 

- Dạ không. Em muốn lĩnh giáo anh về toán học của đại học ý mà! Không biết anh có rảnh không? 

- Anh lúc nào mà chẳng rảnh! Em muốn hỏi gì? 

Cả hai mới gặp đã nói chuyện sôi nổi. Ailee cảm thấy mình nhanh chóng trở thành người thừa. Cô không thể nào hòa nhập vào câu chuyện của họ được. Tuy là muốn bản thân mình mau được tự do nhưng khi nhìn Minh Hạo cười nói với cô gái khác thì cô lại cảm thấy rất khó chịu. Cô bỗng chốc cười không nổi nữa. Cô quay gót bước đi chậm rãi ra khỏi lớp mà Minh Hạo vẫn không một lời hỏi han. 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Tue Apr 17, 2018 9:26 pm

chương 84


Trong giờ học

Thấy Minh Hạo cứ chúi mũi vào viết cái gì đấy, Ailee liền hỏi

- Anh đang viết gì vậy? 

- À tôi thống kê lại những dạng toán cơ bản giúp Mỹ San ấy mà! Cô đừng quan tâm! 

Lại là cô bé lớp 10 xinh xắn đó. Ailee im lặng không nói gì thêm nữa. Lòng cô có cái gì đó rất nặng nề. Mỗi lần miệng Minh Hạo thốt lên hai từ Mỹ San là cô lại muốn bịt hai tai mình lại. Đúng! Cô không muốn nghe Minh Hạo nhắc đến người con gái khác. Cô không hiểu nổi cảm giác trong lòng mình là gì và cũng chẳng muốn hiểu nó. 

Một tiết học không có sự cãi vả của cả hai làm bốn kẻ bàn trên khó hiểu. Mỹ Nghi cắn cắn cây bút rồi thì thầm với Zibi

- Hôm nay hai nó đứa uống lộn thuốc câm hay sao ấy? 

- Thế đến lượt anh và em chửi lộn đi cho đỡ buồn tai! - Zibi thở dài chán nản. 

- Anh chửi lộn mướn chuyên nghiệp lắm sao em đấu lại! Có giỏi thì đấu võ mồm với Gia Mẫn sư tỷ kìa! 

*Tại bàn của nó và hắn

Nó nằm dài lên bàn lấy cây bút vẽ một mớ lộn xộn vào trang giấy trắng. Tiết học gì mà chán như con gián đang ăn bánh trán. Hắn khều khều tay nó

- Vợ iu! Tối nay phụ đạo anh văn nhé! 

- Để anh gian lận rồi đòi thưởng nữa à? - nó mỉa mai. 

- Không có đâu. Anh hứa học hành nghiêm túc mà! Nha! - hắn nắm lấy bàn tay của nó lắc lắc, cái miệng chu lên cố thuyết phục. 

- Để coi...... Đợi em đi mua bảo hiểm trinh tiết rồi em dạy cho anh! - nó quay mặt sang hướng khác. 

................................................ 

*Giờ tan học

Ailee và Minh Hạo đi cùng nhau trên hành lang. Thực ra hôm nay cô hơi ít nói nên anh thấy không thoải mái cho lắm. Cảm giác thiếu tự nhiên thế nào ấy. Lúc nãy thì muốn chọc cho người ta ghen, đến khi người ta ghen rồi thì bản thân mình lại không nhận ra. Đang nảy ra ý định rủ Ailee đi ăn kem thì Mỹ San từ đâu chạy tới vỗ vai anh

- Anh Minh Hạo! 

Minh Hạo và Ailee dừng bước quay sang nhìn Mỹ San

- Chào em! Em chưa về hả? 

- Em muốn rủ anh đến nhà sách để lựa vài cuốn hay về Toán học ấy mà! Không biết anh có rảnh không? 

Minh Hạo gãi đầu, định từ chối khéo để mời Ailee đi ăn kem nhưng Ailee đã lên tiếng trước

- Minh Hạo đang rảnh đấy! Hai người đi vui vẻ nha, chị có việc bận nên về trước đây! 

Mặt Minh Hạo đơ ra nhìn Ailee bước đi, định với mỏ gọi cô lại thì Mỹ San đã câu tay anh kéo đi. Thôi thì để dỗ dành sau vậy. 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Tue Apr 17, 2018 9:29 pm

chương 85


Biệt thự Hắc Long 12:00 am 

Ai ai cũng biết 12 giờ trưa chính là "giờ linh" trong ý thức của nhiều người. Để minh chứng cho điều đó, ta thường bắt gặp các trường hợp "bộc phát" ở khắp mọi nơi. Điển hình là hiện tại ngay bây giờ, ngay tại chỗ này có một con nhóc quần áo xộc xệch đang lăn qua lộn lại trên giường, xem chừng bộ dạng đang chán nản lắm. 

"Phịch" 

Đây là lần té thứ n rồi mà vẫn leo lên để lăn tiếp. Ailee đang rất khó chịu khi nghĩ đến Minh Hạo đang đi cùng Mỹ San. Sao kì vậy ta? 

Nó mở cửa bước vào mà Ailee vẫn không hay, cứ nằm đó lăn qua lăn lại rồi kéo cái mền lên cắn cắn nhai nhai. Miệng thì lầm bầm cái gì đó không rõ. Nó đứng dựa vào cửa nhìn Ailee hồi lâu. Không biết là tại đập đầu hay ăn trúng cái gì nữa. Chắc phải nói với hắn để đưa chị ta đi sớm. 

*Ngày học hôm sau

Giờ Triết học của thầy giáo "đầu hói" 

Đây là môn khó nuốt nhất đối với các học sinh từ lớn tới nhỏ. Toàn là những lí luận, lí lẽ có từ thời khủng long. Nói còn chưa muốn hiểu huống chi là học. 

Nó thì ngáp dài ngáp ngắn, hắn cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy. Mỹ Nghi thì gục lên gục xuống, Zibi khỏi nói ngủ thẳng cẳng luôn. Ông thầy bỗng chỉ tay về phía Zibi và bảo

- Em kia! Đứng lên cho tôi! 

Mỹ Nghi vỗ vào mặt đánh thức Zibi. Anh đứng dậy ngơ ngác nhìn xung quanh

- Ai gọi tôi thế? 

- Là tôi! - tiếng ông thầy nghiêm túc vang lên. - Em ngủ ngon nhỉ? Có nghe tôi giảng bài không? 

- Thầy phải lấy làm tự hào khi giọng thầy có sức truyền cảm ru em ngủ chứ! - anh gãi đầu gãi tai, dụi mắt. 

Ông thầy tức lên nên gằn giọng

- Cho tôi một ví dụ về logic. Liền, ngay và lập tức! 

- Thế nếu em cho được thì thầy cho em ngủ đến hết tiết này nhé! - Zibi tự tin đặt điều kiện với ông thầy. 

Ông thầy nhíu mày rồi cũng gật gù

- Cứ quyết định như thế! Giờ thì em cho tôi ví dụ về logic đi! 

- Thầy biết ngày 1/4 chứ ạ? - Zibi hỏi.

- Biết. Đó là ngày Quốc Tế Nói Dối! - thầy trả lời. 

- Thế sau đó một tháng ngày 1/5 là gì? 

- Là ngày Quốc Tế Lao Động chứ gì. - thầy đáp. 

- Tháng tiếp theo ta có một ngày nữa là ngày 1/6. - Zibi nói đều đều trong sự chú ý lắng nghe của cả lớp. 

- Đó là ngày Quốc Tế Thiếu Nhi. Mà sao em nói lòng vòng thế? Rốt cuộc là trọng tâm ở đâu? - ông thầy nhíu mày. 

- Thầy đừng vội! Từ ba mốc thời gian trên ta sẽ có một vòng liên hệ rất là logic!!! Mọi người lừa nhau => Mọi người cùng nhau lao động => Thiếu nhi ra đời !?! 

"Rầm" 

Ông thầy tức tưởi lên cơn đau tim ngã chỏng cẳng ra đất. 

"Hahahaha.....hihihi" 

"Lốp bốp.... Hú.... Yeah..." 

Cả lớp vỗ tay hò hét với cái ví dụ logic của Zibi. Anh chàng cười cười đập tay với mọi người rồi ngồi xuống. Mỹ Nghi nhìn anh chậc lưỡi

- Chậc... Trông mặt ngu thế mà cũng nguy hiểm dữ ta!!!! 

- Còn phải nói! - Zibi hỉnh mũi. 

Hắn quay xuống tọc mạch

- Nó nguy hiểm từ khi còn đi nhà trẻ cơ! Em chưa biết mấy cái trò nó dùng để chọc ghẹo thầy cô khi ở bên Nhật đâu. 

- Sao? Kể em nghe với!!! 

Họ xúm xích lại kể chuyện rồi cười ha hả. Lớp học trong phút chốc quậy tưng bừng cả lên. 

Minh Hạo lại vùi đầu vào mấy cuốn sách Toán, suốt buổi không nói với Ailee câu gì. Thực ra cậu định hoàn thành xong mấy cái bài toán đã hứa với Mỹ San để cô bé không làm phiền cậu nữa. Với lại cậu cũng rất sợ ai kia buồn. Thấy Ailee như thế Minh Hạo cũng cảm thấy có tí gì đó vui vui, bản thân cậu cũng không hiểu tại sao mình lại vui nữa. 

Về phần Ailee thì lại mang tâm trạng của người thất tình. Suốt ngày cứ cào, cấu, cắn, xé gối mền trên giường không thương tiếc. Đến nổi ông quản gia phải mua mới toàn bộ. Cách thể hiện nỗi buồn cũng lạ đời hơn người khác. Cứ nói thẳng ra cho rồi tội gì như thế cho cực.
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Tue Apr 17, 2018 9:36 pm

chương 86


..............Giờ giảo lao.............. 

- Anh Minh Hạo! Chào anh! - Mỹ San xuất hiện với nụ cười tươi như hoa. 

Minh Hạo cũng nở một nụ cười đáp lại, Ailee biết thân biết phận nên bước ra khỏi ghế để nhường lại không gian cho hai người. Nụ cười của Minh Hạo bỗng trở nên mất vui, cậu cứ trông theo bóng dáng của Ailee. Có lẽ cậu làm gì đó cho Ailee giận, mấy hôm nay cả hai ít nói chuyện hẳn. 

Về phần Ailee kéo tay Mỹ Nghi ra căng tin. Cô không biết Ailee đang gặp chuyện gì và đang kéo mình đi đâu nữa. Cô nhóc ấn Mỹ Nghi ngồi xuống ghế rồi chống cằm thở dài não nề. Mỹ Nghi mỉm cười

- Sao nhóc kéo chị ra đây vậy? 

- Em muốn chị giải đáp cho em một số thắc mắc về vấn đề tình cảm được không ạ? - Ailee nói mà mắt cứ nhìn đăm đăm vào không trung. 

- Có chuyện gì vậy? 

- Có phải khi gặp một người.......... mà khi nghĩ đến người đó ..........chị lại đứng ngồi không yên, vậy là yêu đúng không chị? - Ailee đưa hai tay ôm má, ánh mắt buồn bã. 

Mặt Mỹ Nghi bỗng trở nên nghiêm túc, đưa ngón trỏ lên quơ qua quơ lại

- Đó không phải là yêu đâu em............- cô đặt tay lên vai Ailee ra vẻ thông cảm - Mà đó là giai đoạn đầu của........ 





















.........BỆNH TRĨ! 

Mỹ Nghi che miệng cười ngất ngây trong khi Ailee đang nhăn nhó

- Em thật sự đang rất nghiêm túc, chị Nghi đừng giỡn với em mà! 

Thấy thái độ của cô nhóc, Mỹ Nghi ngưng cười

- Vậy nói chị nghe xem................................... Thằng nào xấu số thế? 

- Aisshhhh! Chị Nghi đùa nữa em vào lớp đấy! 

- Thì chị đang hỏi rất nghiêm túc mà! 

Ailee ngần ngại một hồi thì cũng quyết định kể cho Mỹ Nghi nghe. Mỹ Nghi lắc đầu

- Sao em không nói với Minh Hạo? 

- Chị điên à? Còn gì là mặt mũi em nữa....... 

- Tình yêu đôi khi nên dẹp bỏ sỉ diện nhóc à!

- Em biết nhưng có lẽ Mỹ San xứng với Minh Hạo hơn em! 

- Thế em có muốn đánh cược không? - Mỹ Nghi thì thầm. 

- Đánh cược gì ạ? 

Mỹ Nghi ghé tai Ailee nói một lèo lộn tùng phèo. Họ nói nhỏ quá nên tác giả không nghe được, chỉ biết là Ailee gật gật cái đầu thôi. 

............................................. 

Ailee vừa đi đến cửa lớp thì nghe được cuộc nói chuyện của Mỹ San và Minh Hạo. 

- Tối nay anh nhớ tới dự nhé! Em sẽ chờ anh! 

- Ừm, anh sẽ đến mà! Anh không ngờ em là con gái của chủ tịch tập đoàn JR đấy! Tối nay ba anh cũng được mời đến buổi tiệc đó nữa. Hân hạnh được hợp tác với gia đình em! - Minh Hạo lại khoe đôi mắt một mí. 

- Anh cứ nói quá! Hy vọng tối nay hai đứa mình sẽ là bạn nhảy! 

- Vậy tối nay gặp lại nhé! 

- Tạm biệt anh, em về lớp đây! 

Ailee dzọt lẹ ra chỗ khác vì sợ Mỹ San nhìn thấy. Chờ cô bé đi khuất, Ailee giả vờ như không có gì bước vào lớp. Họ hẹn nhau cùng dự tiệc sao? Lại còn đòi làm bạn nhảy của nhau nữa. Cô có nên thử cách của Mỹ Nghi không đây? Nhỡ thất bại thì làm sao? Ailee không ngừng nghĩ ngợi. 

- Đi đâu về thế? - Minh Hạo hỏi. 

- Hỏi làm gì? 

Cô nói rồi bước vào chỗ ngồi, mặt đăm chiêu suy nghĩ. Thái độ của cô làm Minh Hạo khó hiểu hết sức, không bết con tiểu yêu đang tính toán cái gì trong đầu nữa. 

................................................... 

*Trong giờ học

Sau mấy chục phút đồng hồ suy nghĩ, cuối cùng Ailee cũng đã ngộ ra được một chân lý. Đó là:" Liều ăn nhiều". 

Cô ghi vào giấy một vài dòng chữ nhỏ rồi quăng sang cho Minh Hạo. Anh mở to mắt nhìn Ailee, ngồi chung bàn mà cũng mắc quăng thư giấy nữa à? Minh Hạo mở tờ giấy ra xem. Nội dung vô cùng xúc tích và ngắn gọn

"Muốn biết lý do vì sao mấy ngày hôm nay tôi lạnh lùng với anh thì tối nay 9h gặp ở công viên. Không đến thì đừng hối hận, đọc rồi cấm hỏi lại." 

Minh Hạo muốn nói cho cô biết là anh có hẹn đi dự tiệc nhưng Ailee ra hiệu bảo anh đừng nói gì cả. Thầy giáo bất ngờ nói

- Tôi sẽ ra một câu hỏi, em nào trả lời đúng tôi sẽ cho người đó về sớm! 

Bỗng Ailee vò cục giấy lại rồi chọi lên trước mặt ông thầy, ông bắt đầu nổi cáu

- Ai? Ai đã chọi cái này lên đây? 

- Là em chọi đấy! Em trả lời đúng rồi nên em về trước nha. Tạm biệt thầy! 

Cô xách cặp đi te te trước gương mặt ngơ ngác của thầy giáo. Minh Hạo cũng không có cơ hội để nói với Ailee là tối nay mình bận. Mà thái độ mấy hôm nay của cô đối với anh cũng khiến anh có phần hơi tò mò. Lại còn cái gì mà không đến đừng hối hận nữa chứ! Thôi thì tới đâu tính tới đó, biết đâu anh sẽ tranh thủ thời gian được. 

Trong đầu Minh Hạo cứ lẩn quẩn mấy cái suy nghĩ về Ailee. Nào là thái độ phớt lờ, cố đẩy anh đến với người khác. Sau đó là vẻ mặt buồn bã rồi bỏ đi khi anh nói chuyện với Mỹ San. Cuối cùng là dòng chữ kì quặc mà cô mới gửi cho anh. Ý gì thế nhỉ? (cha này ngu dã man). 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Tue Apr 17, 2018 9:47 pm

chương 87


Vô tình gặp nạn!!!! 

*3h chiều Biệt thự Hắc Long

- Mẹ nói sao ạ? - vẻ mặt hắn khẩn trương khi nhận được điện thoại từ mẹ hắn. 

Năm người kia đồng loạt nhìn hắn không chớp mắt. Chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì rồi. Mẹ Bang Chủ nói

- Con, Gia Mẫn, Zibi và Zino cùng Bảo Hân có thể bay sang Mĩ ngay bây giờ không? 

- Có chuyện gì xảy ra rồi sao? Mẹ vẫn ổn chứ? - hắn lo lắng muốn phát điên lên được. 

Mẹ hắn đáp

- Không có gì đâu con đừng lo. Bác con đã lên kế hoạch và cần tụi con giúp đỡ! Mẹ mong sẽ gặp lại mấy đứa trong thời gian sớm nhất. Mẹ muốn nói chuyện với Gia Mẫn! 

- Vâng. 

Hắn đưa cái điện thoại cho nó

- Mẹ muốn gặp em! 

Nó lấy điện thoại áp vào tai cất giọng nhẹ nhàng

- Con nghe đây mẹ! 

Bà thở dài, sau đó cất giọng vui vẻ

- Con và Shin sống có hạnh phúc không? 

- Dạ có thưa mẹ! - nó bỗng cảm thấy thương bà như chính mẹ ruột của mình. 

- Mẹ thật sự cảm thấy hổ thẹn khi phải nhờ con giúp đỡ. Nếu con không muốn dấn thân vào chốn giang hồ nguy hiểm này thì con có thể sống cuộc sống trước đây của mình..... mẹ không ép! - nước mắt bà lăn dài trên má. 

- Mẹ đừng nói vậy! Con - Hoàng Gia Mẫn dù có chết cũng sẽ bảo vệ mẹ và Hắc Long Bang đến cùng. Hãy đợi con! 

- Cám ơn con dâu của mẹ! Mẹ nhất định sẽ chờ! 

Nó cúp máy đưa đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn

- Ta lên đường ngay bây giờ! 

- Được rồi! Mọi người cố gắng thu dọn đồ đạc một cách nhanh nhất rồi tập trung ở đây nhé! - Zibi ra lệnh. 

- Em cũng đi có được không? Biết đâu em có thể giúp được ít nhiều! - Mỹ Nghi e dè lên tiếng. 

- Tớ tin cậu lần này! - nó đặt tay lên vai cô. 

Mọi người tản ra thu dọn hành lí và lên máy bay ngay ngày hôm đó. Lòng ai cũng háo hức vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình. 

Riêng chỉ có Ailee và Minh Hạo là không biết gì và bị bỏ ở lại. Tốt nhất là không nên cho chúng theo thì hơn. 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Tue Apr 24, 2018 8:21 pm

chương 88


Tối hôm đó 7:00 pm tại nhà hàng 

Khách đến dự tiệc rất đông đúc, họ đều là những người thuộc giới thượng lưu. Không gian nhà hàng được bày trí sang trọng, mọi thứ nơi đây thật hoàn hảo. Ở phía cửa là một người đàn ông trung niên mặc vest và bên cạnh là một cô gái mặc váy dạ hội vô cùng sang trọng. 

- Chào Hứa Chủ tịch! - một người khách tiến vào bắt tay người đàn ông và cô gái. 

- À chào anh! Hân hạnh được đón tiếp anh tại buổi tiệc ngày hôm nay! - Hứa chủ tịch niềm nở. 

Vị khách kia ngắm nhìn cô gái rồi tấm tắc

- Đây là tiểu thư Hứa Mỹ San phải không? Trông chẳng khác nào một công chúa! 

- Anh quá khen rồi! Mời anh vào trong cùng mọi người! - Hứa chủ tịch dang tay mời vị khách vào trong. 

Mỹ San khoát lên người một bộ váy công chúa xinh xắn. Gương mặt trang điểm nhẹ lại càng đẹp hơn thường ngày. Cô mong muốn Minh Hạo sẽ nhìn thấy điều đó. 

Cánh cửa lại được mở ra, là một người đàn ông đứng tuổi sang trọng và một chàng trai đẹp hết chỗ nói. Hai mắt của Mỹ San sáng rực lên, Hứa chủ tịch nhận ra điều đó và mỉm cười. Coi bộ cô nhóc có vẻ vui lắm! 

Minh Hạo mặc vest đen, đôi mắt cười điển trai lại đốn tim mấy cô nàng đang hiện diện trong căn phòng. Anh và ba anh tiến đến chỗ của hai cha con Mỹ San. 

- Chào Hứa chủ tịch! - Phùng chủ tịch giơ tay ra bắt tay. 

- Hôm nay Phùng chủ tịch đến tận đây đúng là vinh dự cho tôi quá! Có dắt cả Phùng thiếu gia theo nữa! - Hứa chủ tịch cười tươi. 

- Dạ con chào bác! - anh kính cẩn. 

- Chào con! Con là Phùng Minh Hạo đúng không? Quả thật là rất khôi ngô! - Ba của Mỹ San vỗ vai anh. 

Mỹ San cũng khép nép cúi đầu chào ba anh. Hai người lớn vào bên trong buổi tiệc chỉ còn lại anh và cô. Anh nở nụ cười vui vẻ

- Hôm nay em đẹp thật đấy Mỹ San! 

- Dạ..... cám ơn anh! - Mỹ San đỏ mặt. 

Không khí buổi tiệc diễn ra thật nhẹ nhàng. Hôm nay là buổi tiệc mừng kỷ niệm thành lập công ty JR của gia đình Mỹ San. Cô và anh đứng trò chuyện vơi nhau rất vui vẻ. Hai người cha đứng từ xa trông thấy liền thì thầm với nhau. 

- Có khi nào hai chúng ta trở thành thông gia không nhỉ? 

- Tôi rất mong chờ ngày đó đấy ạ! 

....................1 tiếng đồng hồ sau................ 

- Nhạc nổi lên rồi! Hai đứa mình nhảy một bản nha! - Mỹ San đề nghị. 

- Cũng được. 

Minh Hạo mỉm cười rồi đưa tay mời Mỹ San, những bước nhảy nhẹ nhàng hòa vào tiếng nhạc. Mỹ San đặt tay lên bờ vai của Minh Hạo đưa đôi mắt mơ màng nhìn anh. Minh Hạo vẫn bình thường và có lẽ đã quên mất cuộc hẹn với Ailee. Cả hai thì thầm nói chuyện với nhau chốc chốc lại mỉm cười. 

Trong phút chốc họ trở thành tâm điểm trong buổi tiệc. Những cặp đôi khác đứng nép vào hai bên, Minh Hạo và Mỹ San vẫn tiếp tục những bước nhảy. cả hai vừa xinh đẹp lại sang trọng khiến mọi người cứ trầm trồ mãi không thôi. 

Bản nhạc kết thúc, cả hai buông tay nhau cúi chào mọi người. Một loạt tiếng vỗ tay vang lên, có vẻ như mọi người rất hào hứng. Hứa chủ tịch cũng vỗ tay nhiệt tình

- Tôi không ngờ hai đứa lại xứng đôi như vậy! 

- Tôi cũng nghĩ như anh! - Ba Minh Hạo vừa vỗ tay vừa cười rất tươi. 

Mỹ San và Minh Hạo ngồi vào một cái bàn chỉ có hai người. Cô rót vào ly của Minh hạo một ít rượu vang rồi đưa cho anh

- Uống với em một ly được chứ? 

- Tất nhiên! 

Cả hai nâng ly và bắt đầu cuộc trò chuyện. Cuộc nói chuyện tưởng chừng như không có điểm dừng.



*9:00 pm tại công viên

Ailee đứng ngồi không yên đi qua đi lại. Cô nhóc lẩm bẩm

- Có tới hay không đây? 9:00 rồi còn gì!!!! 

Ailee ngồi xuống cái ghế đá gần đấy và tiếp tục chờ đợi. Cô ngẫm nghĩ lại những lời của Mỹ Nghi

"Tối nay Minh Hạo sẽ đến dự buổi tiệc của nhà Mỹ San đúng chứ? Nếu thế thì em hẹn Minh Hạo ra đi. Dùng lời lẽ thật nghiêm trọng vào, nếu Minh Hạo đến chỗ em thì chứng tỏ em rất quan trọng trong lòng cậu ấy. Còn nếu cậu ấy chỉ mải mê với buổi tiệc của Mỹ San thì chị khuyên em nên rút lui". 

Ailee chống cằm thở dài, sử dụng cách này có phần hơi nản chí. Vì đã 9:00 rồi mà có thấy ai đâu. Vả lại cô và Minh Hạo gặp nhau chỉ mới 2 tháng mà làm sao người ta thích cô nhanh thế được. Có lẽ Mỹ San xứng đôi với Minh Hạo hơn cô. Họ có những bộ óc thông minh và hiểu biết sâu rộng. Câu chuyện của họ cô chẳng hiểu được gì trong đó cả bởi vì cô học không giỏi, đã vậy còn quậy phá nổi tiếng trên báo nữa. Liệu Minh Hạo có chấp nhận một người bạn gái như vậy không. 

Những dòng suy nghĩ tự ti cứ lấn át tâm trí cô. Thật lòng mà nói thì cô rất sợ những điều đó. Ailee buồn bã chống cằm hướng mắt về phía xa xa. Những chiếc xe qua lại tấp nập, công viên đầy những đôi tình nhân nhưng cô chỉ có một mình. Hơi tủi thân ấy nhỉ? Biết đâu tự đến rồi tự về cũng không chừng. Cô nhận thấy trong trò chơi này cô không có cơ hội để thắng. Đáng buồn thật! 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Tue Apr 24, 2018 8:26 pm

chương 89


10:00 pm tại buổi tiệc

Minh Hạo và Mỹ San vẫn còn ngồi trò chuyện với nhau. Mặt của cô bé đã hơi đỏ, có lẽ do ảnh hưởng của rượu. Riêng Minh Hạo là con trai vả lại tửu lượng cũng hơi mạnh nên một ít rượu vang này chẳng thể ảnh hưởng được anh. Bỗng Mỹ San trở nên ngại ngùng, cô cứ ngồi nhìn ra xung quanh thỉnh thoảng lại lén nhìn anh. 

Mỹ San cất giọng thỏ thẻ

- Anh..... Minh Hạo à! 

Minh Hạo quay sang nhìn cô

- Có chuyện gì thế? 

- Thực..... ra.... em....... - Mỹ San nói lấp lửng, mặt cô lại càng đỏ hơn. 

- Hửm? - Minh Hạo chờ đợi câu chuyện. 

- Thực ra.......em........em.....thích anh rồi! - Mỹ San thỏ thẻ chỉ vừa đủ hai người nghe. 

Minh Hạo ngạc nhiên nhìn cô bé, anh cứ tưởng là do ảnh hưởng của rượu nên cô nói lung tung. 

- Em say rồi hả? Để anh nói với Hứa chủ tịch đưa em về nhé! 

Mỹ San lắc đầu, hai má đỏ như quả cà chua

- Em không say! Em nói thật! 

Minh Hạo đơ trong vài giây, toàn thân anh bất động không nói nên lời. Đây cũng không phải là lần đầu tiên anh nghe con gái tỏ tình nhưng có vẻ Mỹ San rất thật lòng. Dựa vào những ngày qua cô cười nói cùng anh nên anh chắc chắn điều đó. Minh Hạo đưa tay gãi đầu, thật sự anh đang rất khó xử không biết đáp sao cho phải. 

- Anh...... anh..... 

Mỹ San mỉm cười, đôi mắt bắt đầu nhìn vào khoảng không vô tận trước mặt

- Thực ra lần đầu gặp anh Minh Hạo ở hội học sinh giỏi Toán, em đã có ấn tượng rất sâu sắc.............. Em luôn muốn bắt chuyện để làm quen với người con trai có bộ óc siêu phàm như anh. Sau khi được tiếp xúc với anh, mỗi ngày em chỉ mong đến trường để được gặp anh. Em luôn muốn quan tâm đến từng cử chỉ, lời nói của anh và em nhận thấy điều đó đối với em rất quan trọng. Mỗi lần anh cười thì tim em lại rộn ràng, nó mách bảo cho em biết là nó đang rung động. Những khi anh ít nói, lạnh lùng thì em lại cảm thấy lo lo. Em muốn được nói chuyện với anh thật nhiều, muốn được nhìn anh cười mỗi ngày. Có lẽ em thật sự thích anh rồi! 

Minh Hạo thoáng bối rối, những gì Mỹ San vừa nói y như cảm giác của anh những ngày qua với..................... Ailee. 

Theo như lời cô nói thì chẳng phải anh thích Ailee rồi sao? Không gặp thì nhớ, gặp rồi lại muốn kiếm chuyện chọc cho Ailee cười. Cảm thấy bất an khi Ailee lạnh lùng và thích thú khi thấy Ailee ghen. Minh Hạo trong chốc lát lại cảm thấy khó xử. Chẳng lẽ lại đi từ chối tình cảm chân thành của Mỹ San sao? 

- Mỹ San à! Thực sự thì anh........ 

- Em đã dũng cảm đối diện với tình cảm của bản thân mình rồi! Anh Minh Hạo đồng ý làm bạn trai của em chứ? - Mỹ San nhìn anh bằng ánh mắt tha thiết, trong lòng không khỏi hy vọng vào lần tỏ tình đầu tiên trong đời. 

Minh hạo bỗng nhìn đồng hồ. Đã 10h rồi sao??? Thôi tiêu rồi! Bỗng những dòng chữ trên giấy hiện về trong đầu anh

"Muốn biết lý do vì sao mấy ngày hôm nay tôi lạnh lùng với anh thì tối nay 9h gặp ở công viên. Không đến thì đừng hối hận, đọc rồi cấm hỏi lại." 

Ailee đã đợi anh hơn một tiếng rồi. Có lẽ Mỹ San nói đúng, phải biết đối mặt với tình cảm của bản thân! Anh sẽ không để Ailee vụt khỏi tay anh đâu, anh đã biết là anh yêu cô rồi. 

Minh Hạo kéo ghế đứng dậy làm Mỹ San ngỡ ngàng


- Anh xin lỗi nhưng anh có việc gấp! 

- Anh Minh Hạo! Anh Minh Hạo! 

Mặc cho Mỹ San gọi nhưng anh vẫn bỏ đi thật nhanh. Anh phải đến nơi người con gái mà anh cần. Không biết cô còn chờ anh không??? Dù thế nào anh vẫn sẽ đến đó. 

Minh Hạo lên xe nhấn ga nhắm thẳng hướng công viên. Anh đưa tay nới lỏng cái cà vạt trên cổ, miệng lầm bầm

- Ailee! Nhất định phải đợi anh! 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Tue Apr 24, 2018 8:31 pm

chương 90


Tại công viên

"Độp.......độp.......độp" 

Những giọt nước mắt trong suốt rơi xuống đường, cô vẫn ngồi trên ghế đá và lòng vẫn không khỏi mong chờ. 

"Anh ấy không đến.................. Mình không có vị trí nào trong tim của anh ấy!.......... Mình là đồ ngốc! Đúng là đồ ngốc!" 

- Hức.....hức.... 

Những âm thanh nhỏ khẽ vang lên, những tiếng nấc của sự tuyệt vọng. Ailee của chúng ta đang khóc nhè đấy! Có lẽ sau một giờ đồng hồ chờ đợi đã quá đủ để nhận ra mình không là gì với người ta. Ailee ngồi đó bất động, lâu lâu hai vai cô lại run lên và nghe đâu đó là từng tiếng thút thít khe khẽ. 

.................................................. 

"Bin....binnnn" 

Lại là nạn kẹt xe, tiếng kèn xe vang lên làm ồn ào cả một đoạn đường. Không tài nào nhúc nhích nổi giữa cái chốn ấy, Minh Hạo tức giận đập tay lên vô lăng

- Khốn kiếp! Tại sao lại xảy ra tai nạn giao thông vào giờ này chứ? Tiến không được, lùi cũng không xong! 

Hết cách, Minh Hạo leo xuống xe để chạy tới công viên, không xa lắm. Trong lòng anh bây giờ chỉ cầu mong là Ailee vẫn còn ở đấy. Minh Hạo cởi áo vest ngoài cầm trên tay rồi dốc hết sức lực để chạy. Trong lòng anh có một động lực nào đó thôi thúc anh không được dừng lại. 

.......................................... 

Ailee càng nghĩ lại càng thấy ấm ức, tâm tư không khỏi dằn vặt. Đáng lí ra cô không nên tự mình bày ra trò chơi này để rồi tự mình trở thành người thua cuộc. Biết là bản thân mình ngốc nhưng cũng không ngờ là mình ngốc đến mức đó. Hễ nghĩ đến việc bị Minh Hạo phớt lờ thì nước mắt lại ứa ra không tự chủ. Từng giọt một chảy dài. 

Nỗi thất vọng dồn nén phát lên thành tiếng nấc, Ailee đưa tay ôm mặt bật khóc như một đứa trẻ vừa để mất một món đồ chơi. Mình rốt cuộc chỉ là người chen vào chuyện tình cảm của người khác. Kì thực tâm dạ vẫn chưa sẵn sàng để bị thất tình. Vốn tính cách dễ bị tổn thương, Ailee càng nghĩ càng muốn trách bản thân mình. 

- Hức.....hức...... 

- Hộc....hộc..... Có ai.....nói với em.... là.....em khóc..... xấu lắm chưa....hộc..hộc... 

Giọng một chàng trai vang lên lẫn lộn với những tiếng thở mệt nhọc. Ailee bất giác thôi đưa tay ôm mặt xoay người lại nhìn. Gương mặt đầm đìa nước mắt trở nên lem luốc như một chú mèo con. Đôi mắt đỏ ửng bỗng mở to như thể không tin những gì đang nhìn thấy. 

Là gương mặt anh tuấn mà cô đang chờ đợi, người con trai đã làm cô khóc từ nãy đến giờ. Minh Hạo khom người, hai tay chống gối thở lấy thở để. Bộ vest lịch lãm ban nãy trở nên xộc xệch vì những bước chạy gấp gáp. Vầng trán vẫn chưa thôi những giọt mồ hôi nhưng nụ cười híp mí ấy vẫn quyến rũ trong mọi hoàn cảnh. 

Ailee ngạc nhiên đứng bật dậy khỏi ghế, gương mặt vẫn không khỏi ngơ ngẩn. Cô đơ người nhìn Minh Hạo, cứng miệng không thốt lên được lời nào. Minh Hạo mừng rỡ khôn xiết vì Ailee vẫn ở đây. Anh đã đỡ mệt nên đứng thẳng người, chậm rãi từng bước tiến đến gần Ailee. 

Một tay cầm chiếc áo vest, tay còn lại bước đến gạt đi những giọt nước mắt còn vương trên gương mặt ngốc nghếch kia. Minh Hạo mỉm cười

- Nói đi! Ai đã bắt nạt Ailee của anh thế? 

Câu nói pha chút đùa nghịch nhưng kì thực rất ngọt ngào. Nó khiến con tim của Ailee lại thúc lên từng hồi. Cảm xúc vỡ òa, Ailee nhào đến ôm chầm lấy Minh Hạo. 

- Hức.....hức... Em.... cứ tưởng là .....anh sẽ không đến! - nước mắt lại chảy dài, Ailee ngoan ngoãn rúc vào ngực Minh Hạo. Bản thân vẫn chưa nhận thức được mọi chuyện đang diễn ra trước mặt. 

Bỗng Minh Hạo mỉm cười trông vô thức. Con nhỏ osin ương bướng hay chu mỏ cãi lời anh đâu rồi nhỉ? Sao cứ khóc mãi thế. Minh Hạo dịu dàng vuất mái tóc của cô, bờ môi buông ra những câu nói thật nhỏ nhẹ

- Anh cũng không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại chạy đến đây nữa...... 

Ailee lập tức thay đổi sắc mặt đẩy anh ra, giờ này mà còn đùa. Cô giận dỗi ngồi xuống ghế bỏ Minh Hạo đứng đó với nụ cười thích thú trên môi. 

- Giận à? - Minh Hạo ngồi xuống bên cạnh. 

*Im lặng*



- Anh xin lỗi mà! 

*Im lặng* 

- Thế anh quay lại buổi tiệc nhé! 

*Không nói gì chỉ đưa tay ôm ngang hông* 

- Biết ngay là mê mệt tui mà! Đẹp trai số khổ thế đấy! - Minh Hạo tự kỷ ngẩng mặt lên trời. 

Ailee bật cười rồi lại ôm anh chặt hơn. Cô biết mình không phải mơ, là Minh Hạo bằng xương bằng thịt đang ngồi cạnh cô. 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Tue Apr 24, 2018 8:51 pm

chương 91


- Sao lúc nãy khóc ngon trớn thế? - Minh Hạo lém lỉnh hỏi. 

- Thì đã nói rồi..... tưởng anh không đến! - Ailee đáp, đầu vẫn nhẹ nhàng tựa lên ngực anh. 

- Thế lỡ anh không đến thật thì sao? 

- Khóc xong rồi đi về chứ sao? Chẳng lẽ ngủ bụi ở đây luôn à! 

Minh Hạo xoa đầu cô nhóc

- Ngốc quá! Có thế thôi cũng khóc! 

Ailee nhẹ giọng, đôi mắt hướng về xa xăm nghĩ ngợi

- Nếu một ngày anh nhận ra người nào đó là cả thế giới của anh thì anh sẽ hiểu cảm giác của em lúc đó! Vừa thất vọng vừa nặng nề. 

Nghe giọng nói tựa như trách của cô, lòng anh cũng có chút gì đó xót xa. Để cô chờ đợi trong mỏi mòn như thế kỳ thực là lỗi của anh. Minh Hạo lại khẽ hôn lên tóc cô

- Anh đang cảm nhận cảm giác đó! Cảm giác được ngồi bên cạnh thế giới của mình. 

Lòng Ailee ngập tràn hạnh phúc, cuộc sống lại màu hồng rồi. Quả thật cô đã không tốn công vô ích khi chờ đợi suốt 2 tiếng đồng hồ. Cô giả vờ hỏi

- Thế không dự tiệc cùng Mỹ San nữa à? 

- Giờ thì chỉ biết mỗi cái tên Ailee thôi! 

- Ý gì đây? - Ailee biết rồi nhưng vẫn hỏi. 

Minh Hạo hơi đỏ mặt, khẽ quay mặt sang hướng khác

- Thì muốn Ailee trở thành bạn gái chứ còn gì nữa.... 

- Người ta có nói là đồng ý đâu! - Ailee chu mỏ nói. 

- Thế thôi đi tới chỗ Mỹ San nhá! - Minh Hạo vùng đứng dậy. 

Ailee nhanh chóng bắt tay anh lại và kéo anh ngồi xuống ghế đá

- Nóng tính thế? Không yêu người ta à? 

- Yêu chứ! Nhưng ai bảo mấy người cứ chọc ghẹo tui! - Minh Hạo bĩu môi. 

- Thì bây giờ đền cho nè! 

Ailee kéo cổ Minh Hạo lại rồi đặt lên môi anh một nụ hôn. Minh Hạo khoái chí cười

- Phải thế chứ! Đánh dấu chủ quền rồi đấy! 

- Bây giờ anh có bạn gái rồi đúng không? - Ailee hỏi. 

Anh: *gật đầu* 

- Vậy tui hong còn là osin nữa nhá! Bắt đầu từ ngày mai tui làm Boss phu nhân cơ. 

- Giỏi lắm nhóc con!- Minh Hạo nhéo vào cái mũi của Ailee. 

Cả hai tay trong tay tản bộ về nhà. Bỗng từ đâu hơn ba chiếc xe hơi đen thắng lại ở chỗ họ. Minh Hạo thấy đám người lạ đằng đằng sát khí thì dang tay ra che chắn cho Ailee. 

Một đám người áo đen bước xuống xông đến tấn công hai người. Minh Hạo hạ gục được vài tên thì Ailee bị bắt làm con tin. Tên thủ lĩnh mỉm cười đắc ý chĩa họng súng vào đầu cô nhóc

- Mầy có ngon thì đánh nữa đi! Tao bắn nát sọ con nhỏ này! 

Minh Hạo lâm vào đường cùng, nhìn gương mặt sợ hãi của Ailee anh không thể nào manh động nổi. Rốt cuộc anh cũng bị đám người đó tiến đến giữ hai tay lại. 

- Mấy người là ai? Muốn gì ở chúng tôi? - Minh Hạo đưa đôi mắt tinh anh nhìn tên thủ lĩnh. 

- Muốn gì à? Rồi chúng mầy sẽ biết! 

"Phập" 

- Minh Hạo!!!!! - Ailee gọi tên cậu nhóc, đôi chân chỉ muốn chạy đến bên cạnh khi thấy Minh Hạo đang từ từ ngã xuống đất. 

Từ trong cây súng của tên thủ lĩnh bắn ra một liều thuốc mê cực mạnh ghim vào bả vai của Minh Hạo khiến cậu lâm vào trạng thái hôn mê. 


- Minh Hạo! Anh tỉnh lại đi! Anh không sao chứ? Minh Hạo à! Hic....hic.... - Ailee bật khóc khi gọi quài mà cậu nhóc không chịu tỉnh. 

Bỗng một tên áo đen đứng gần đấy lôi trong túi ra một chiếc khăn tẩm thuốc mê bịt lấy miệng Ailee. 

- Ưm......ưmmmm..... 

Ailee cũng gục lên người Minh Hạo, tên cầm đầu móc điện thoại ra gọi cho ai đó

- Mọi chuyện đã xong xuôi thưa ngài! 

- ................................. 

- Vâng! Tôi sẽ đưa chúng đến chỗ ngài ngây bây giờ! 

Minh Hạo và Ailee bị nhét vào xe trong tình trạng bất tỉnh. Liệu đám người đó là ai? Cả hai có được an toàn? Chap sau nhé! 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Tue Apr 24, 2018 8:55 pm

chương 92


Giải cứu! 

............................................ 

*9:00 am sân bay thành phố New York 

Sáu người kéo vali bước đi. Ngồi máy bay hơn nửa ngày trời đúng là ê ẩm cả người. Bỗng từ xa có một đám người áo đen bước đến cúi đầu với hắn

- Thiếu Bang Chủ! Xe đang đợi ngoài kia! 

Hắn gật đầu, gương mặt nghiêm túc trông rất oai

- Được rồi! Tôi sẽ ra ngay! 

Mọi người lên xe đến thẳng chỗ mẹ của hắn đang đợi. 

*Lãnh địa Hắc Long Bang

Bốn người đang ngồi ở bàn để họp về vấn đề nan giải. Ông Vinlee mở đầu

- Nhất Phong! Cậu đã có cách gì đối phó với lão ta chưa? 

Nhất Phong đan hai tay lại, vẻ mặt cực kì đăm chiêu

- Cháu đã từng vài lần cho sát thủ truy sát ông ta nhưng......... 

- Nhưng gì? - Ba của hắn nhíu mày. 

- Nhưng thứ nhận lại chỉ là những cái xác không còn nguyên vẹn. Ông ta ra tay rất tàn độc! Đội sát thủ tinh nhuệ mẹ nuôi ra sức huấn luyện hơn bảy năm trời cũng đều bị một tay ông ta giết sạch. - càng nói trông mặt Nhất Phong càng cay cú. Quả thật anh đã tốn không ít công sức để giết lão ta nhưng kết quả nhận lại chỉ toàn là thất bại. 

Ba hắn đứng lên chậm rãi tiến đến chỗ cửa kính nhìn xuống dưới. Từ tòa nhà 50 tầng thì cả thành phố đã thu vào tầm mắt. Ông cũng rất lấy làm tiếc cho các vụ ám sát này

- Lão John từng là một đại cao thủ trong giới giang hồ! Chắc hẳn võ công cũng không phải tầm thường. 

- Thế bây giờ ta nên làm sao? - mẹ hắn hỏi. 

Ai cũng lặng lẽ lắc đầu thở dài, phòng họp mang nặng không khí căng thẳng. Bỗng một cô trợ lí mặc đồ đen bước vào cúi đầu

- Thưa Bang Chủ! Thiếu Bang Chủ cùng vợ của cậu ấy đã đến rồi ạ! 

- Sao? - bốn người đồng thanh, mẹ hắn và Nhất Phong lập tức bật dậy khỏi ghế. 

Cô trợ lí tránh sang một bên nhường chỗ cho sáu người tụi nó bước vào. Bà không kiềm nổi xúc động bước đến ôm chầm lấy nó và hắn

- Có biết mẹ mong hai con đến chừng nào không hả? - nước mắt không tự chủ lăn dài trên má. Có lẽ bà nhớ hai bảo bối lắm. 

- Tụi con nhớ mẹ nhiều lắm! - nó nhẹ nhàng vuốt lấy lưng bà. 

- Ba Vinlee à! Lâu quá con không được gặp ba! - Bảo Hân nũng nịu ôm chầm lấy ông. Do tụi nhóc chơi với nhau từ nhỏ nên xem ba mẹ của nhau như là ba mẹ của mình. 

Ông Vinlee mỉm cười xoa đầu cô nhóc

- Bảo Hân càng lớn càng xinh đẹp ra nha! 

- Hai đứa con mau lớn thế? Cao hơn cả ba rồi đây này! - ba của hắn so chiều cao với hai anh em Zibi Zino. Ông rất vui khi gặp lại hai cậu quý tử đã quấn quýt với ông từ nhỏ đến lớn. 

- Lâu rồi không gặp ba Aiden khỏe không ạ? Trông ba và anh Shin cứ như anh em sinh đôi ấy nhỉ? - Đậu Xanh khéo léo nịnh hót. 

Ba hắn bật cười, quả thực những chuyện áp lực lúc nãy tan biến đâu mất. Tụi nhỏ vẫn dễ thương như ngày nào. 

Nhất Phong bước đến chỗ của nó và hắn

- Mới gặp nhau hôm trước mà giờ đã đến đây rồi nhỉ? 

- Em đến giúp anh một tay mà! - hắn mỉm cười vỗ vai Nhất Phong. 

Mỹ Nghi tròn mắt đứng một chỗ nhìn mọi người ôm ấp, nói chuyện với nhau mà đơ ra đó luôn. Tự dưng trở thành người vô hình một cách kì cụt ngủn. Mẹ hắn chỉ vào cô rồi hỏi

- Cô bé này là ai đây? 

- Dạ ..... là bạn gái của con đó ạ! - Zibi chạy đến bên cạnh nắm lấy tay cô rồi quay sang nhìn mẹ hắn cười. 

- Con không biết đây là chỗ nguy hiểm hay sao mà lại đưa bạn gái đến đây? - mặt bà bỗng trở nên nghiêm túc khiến Mỹ Nghi có phần hơi run. 

Bỗng mọi người im bặt, không khí này khiến Mỹ Nghi lo sợ mình sẽ bị đuổi về. Ai ngờ nó đã lên tiếng trước

- Mỹ Nghi là bạn thân cũng như là cánh tay phải của con trong thời gian qua. Mẹ cho bạn ấy tham gia phi vụ này được chứ? - cái giọng hơi lạnh pha chút uy quyền dễ thuyết phục người khác vang lên. 

Bảo Hân vừa thêm vào vừa cười tinh nghịch

- Đúng đó ạ! Tụi con là cộng sự lâu năm rồi thiếu nhau không được đâu! Hihi.... 


Thấy tụi nhỏ nói vậy bà cũng không đành lòng từ chối, bà nghi hoặc quay sang nhìn Mỹ Nghi

- Con có thể? 

- Dạ......vâng! - Mỹ Nghi e dè trả lời, có lẽ cũng phần nào sợ sệt khi đối mặt với người đứng đầu bang hội lừng danh thế giới. 

- Nếu tụi con đã quyết thì ta không có ý kiến! Chỉ mong tất cả chịu nghiêm túc hoàn thành những nhiệm vụ mà ta giao thôi! - ông Vinlee bảo. 

- Vâng! Tụi con sẽ cố gắng! - tất cả đồng thanh. 

Ông khoát tay bảo mọi người ngồi xuống ghế, bản thân bắt đầu vẽ vời gì đó lên tấm bảng. Miệng ông nói không ngừng nghỉ kế hoạch mà bản thân đã vạch ra

- Theo kế hoạch thì ra sẽ làm như thế này................. 

Tất cả mọi người im thin thít nghe rõ ràng những gì ông nói. Sau khi ông nói hết thì nó đưa tay sờ cằm, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Hắn nhìn nó rồi hỏi

- Em đang nghĩ gì vậy? 

- Kế hoạch của bác rất giống....... 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Tue Apr 24, 2018 9:00 pm

chương 93


Mọi người đổ dồn ánh mắt vào nó, lời nói lấp lửng của nó khiến mọi người tò mò. Mẹ hắn đưa ánh mắt chăm chăm nhìn nó

- Con định nói giống gì thế? 

- Rất giống Minh Hạo ạ! - Đậu Đỏ nhanh nhẹn đáp. 

- Minh Hạo là ai? Sao lại giống? - ông Vinlee chau mày khó hiểu. 

- Minh Hạo là con trai của Phùng chủ tịch tập đoàn Phùng Thị đó ạ! Ông ấy hợp tác với Hắc Long đã nhiều năm rồi mà bác không nhớ sao? - hắn nói. 

- Ta và ông ấy là bạn thân đã nhiều năm nhưng chưa lần nào ông ấy giới thiệu con trai với ta cả. Nhưng thực sự cậu nhóc đó đề ra kế hoạch giống hệt ta sao? - ông Vinlee ngạc nhiên tròn mắt nhìn lũ nhóc. 

- Vâng ạ! - tất cả gật đầu đồng thanh. 

- Cậu ấy là du học sinh vừa về nước nên ba không biết là đúng rồi. Cậu ấy thông minh lắm, mới 17 tuổi mà được nhảy cóc lên lớp 12 học chung với tụi con đây này. - Zibi tiện miệng nên giải thích thêm 

Bỗng Mỹ Nghi nhìn điện thoại rồi nhìn mọi người, ánh mắt đầy vẻ lo lắng

- Mẫn à! Từ sáng đến giờ tớ không thể liên lạc được với Minh Hạo và cả Ailee. Sao tớ thấy lo quá! 

Ông Vinlee lập tức bật dậy khỏi ghế, nhìn Mỹ Nghi chằm chằm

- Cháu nói sao? Ailee đang ở một mình bên đó à? 

Mỹ Nghi gật đầu, hắn tiếp lời

- Tại tụi con không muốn chị ấy gặp nguy hiểm nên đã không rủ chịu ấy theo. Bác yên tâm đi, còn có Minh Hạo nữa mà! 

Nó lấy cái điện thoại xuống khỏi tai, gương mặt không chút cảm xúc nhìn mọi người

- Đúng thật là điện thoại của cả hai không liên lạc được. 

Ba của hắn nhìn nó và hắn 

- Có khi nào chúng nó gặp chuyện gì không? Shin gọi điện về nhà xem! - ông quay sang ông Vinlee - Anh à! Anh cũng gọi điện hỏi thăm Phùng chủ tịch xem Minh Hạo có ở nhà không? 

Hắn gọi về nhà thì bên ấy đang là buổi chiều tối. Theo lời ông quản gia thì Ailee đi từ đêm hôm trước đến hôm nay vẫn chưa về. 

Chưa hết, Phùng chủ tịch cũng bảo là Minh Hạo mất dạng không về nhà thời gian từ buổi tiệc đêm hôm qua. Ông Vinlee bần thần cúp điện thoại, sâu thẳm trong đôi mắt ông là sự lo lắng không gì có thể tả dành cho đứa con gái duy nhất. 

Ba hắn ngồi nghiệm hồi lâu, rốt cuộc cũng thốt lên

- Zibi! Zino! Hai con dùng máy tính xem có thể xác định được vị trí của tụi nó qua điện thoại không? 

- Đúng rồi! Sao ta quên mất cách này nhỉ? - Zibi lẩm bẩm rồi cùng Zino khởi động máy tính. 

Tất cả mọi người im lặng chờ hai nhóc làm việc. Ai cũng căng thẳng muốn nghẹt thở, thật là sai lầm khi chủ quan nghĩ rằng ở bên Đài Loan là an toàn. Cầu mong cho hai đứa nhóc đừng xảy ra chuyện gì. Ông Vinlee cũng mong là vậy, nếu không ông sẽ không biết ăn nói làm sao với mẹ của cô bé. 

........................................................ 

*Tại một nơi cách đó không xa

Sau hơn 10 tiếng ngủ say như chết thì Minh Hạo cũng đã dần tỉnh lại. Đầu óc anh cứ mụ mị, quay cuồng cả lên. Cuối cùng đôi mắt cũng mở to ra và có thể nhận thấy mình đang ở một nơi xa lạ. Bốn bề là vách tường và chỉ có duy nhất một cánh cửa cứ như là nhà tù ấy. 

Anh cố gượng ngồi dậy nhưng biết tay chân đã bị trói chặt. Ôi đúng thật là...... 

Khó khăn một hồi anh cũng có thể ngồi dậy dựa vào vách tường. Bên cạnh là Ailee đang ngủ li bì, anh thở phào nhẹ nhõm khi thấy cô nhóc vẫn bình an vô sự

- Ailee! Ailee! 

Anh cố dùng vai của mình để chạm vào người cô chỉ mong cô chịu tỉnh. Làn mi cong khẽ giật vài cái, đôi mắt chớp chớp rồi từ từ mở ra. 

Hình ảnh trước mặt làm Ailee không tự chủ thốt lên

- Minh Hạo! Anh không sao chứ? 

- Anh không sao? Em ngồi dậy giống anh đây này! 

Ailee khó khăn ngồi dậy, cô nép sát lại gần Minh Hạo. Chiếc áo sơ mi trắng giờ đã xộc xệch. Cô nhóc đưa đôi mắt hoảng sợ nhìn xung quanh, là bốn bức tường kín mít không có lối thoát. 

- Anh à! Sao ta lại ở đây? Em sợ quá! 

Minh Hạo nhếch môi cười

- Có gì đâu mà sợ! Đúng ngày, đúng giờ thì ta sẽ được nhìn thấy ánh sáng thôi! 

- Anh còn cười được nữa à? Có khi nào tụi mình bỏ mạng ở đây không? Gia Mẫn và Shin đấu mất rồi? Hic......hic..... 

Minh Hạo khẽ nhếch môi

- Em đừng lo! Nhất định họ sẽ tìm thấy chúng ta thông qua máy định vị! 

- Cái gì? Máy định vị ở đâu? - Ailee ngạc nhiên chớp chớp đôi mắt. 

- Lúc mơ màng anh nhận thức được là họ đã lấy tất cả ví tiền và điện thoại của chúng ta. Điện thoại của anh và em có hệ thống định vị toàn cầu GPS mà. 

- Nhưng lỡ mọi người không nghĩ tới điều đó thì sao? - cô lo lắng hỏi. 

Minh Hạo thở dài

- Nếu mọi người không để ý đến điều đó thì ta đành chịu thôi chứ biết làm sao. 

- Em thực sự sợ lắm!



Cô thút thít nép vào ngực Minh Hạo, bộ dáng bướng bỉnh hàng ngày biến đâu mất rồi nhỉ? Anh khẽ nở nụ cười, tiếc là bây giờ tay đã bị trói nếu không anh sẽ lau nước mắt cho cô. 

- Đến bây giờ anh vẫn không biết lũ người áo đen đó là ai? Họ bắt chúng ta nhằm mục đích gì cơ chứ? 

Minh Hạo đăm chiêu suy nghĩ, cái đầu lại vận hành hết công suất. Cả hai vẫn không biết rằng mình đã ở thành phố New York chứ không còn là Đài Loan nữa. 

Bỗng hai mắt anh sáng lên

- Đúng rồi! Chắc chắn là ông ta chứ không ai khác. 

"Cạch" 

Cánh cửa vang lên tiếng động báo hiệu có người sắp vào. Ailee hoảng sợ nép sát vào người Minh Hạo chăm chú nhìn ra hướng cửa. Riêng khóe môi của anh thì lại nhếch lên một nụ cười tự mãn. 

Cửa vừa mở ra, hai tên cận vệ mặc áo đen bước đến chỗ hai người

- Hai ngươi tỉnh rồi thì tốt! Theo chúng ta đi gặp Lão Đại! 

Vừa dứt lời thì họ kéo tay anh và Ailee lôi đi. Sau khi thoát khỏi căn phòng, họ phải băng qua một dãy phòng như nhà giam. Cuối cùng cũng ra đến cửa, bên ngoài hiện đang là ban ngày. Vả lại cảnh vật cũng rất lạ chứ không quen thuộc như Đài Loan. Lông mày Minh Hạo khẽ nhíu lại như đã nhận ra điều gì đó. Một chiếc xe đã đợi sẵn, hai tên cận vệ bạo lực nhét cả hai vào xe rồi chạy đi. 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Tue Apr 24, 2018 9:07 pm

chương 94


"Phịch" 

Minh Hạo và Ailee bị xô vào một góc khi đang bị áp giải vào một nhà kho. Xung quanh đầy lính gác, vả lại còn cất chứa rất nhiều đồ. Thoạt nhìn ta có thể nghĩ ngay đây chính là khu cất giấu vũ khí, súng đạn của cả một tổ chức chứ chẳng chơi. 

Ailee sợ sệt nhìn mấy tên to con đang canh gác mình. Phen này hết đường sống rồi. 

Bỗng có tiếng bước chân đến gần, Minh Hạo im lặng tập trung nghe ngóng. Cậu cười thầm trong bụng, không biết mình có dịp diện kiến lão John gì đó không nhỉ? 

Cuồi cùng người đàn ông đó cũng đứng trước mặt hai người. Minh Hạo thất vọng vì biết chắc đó không phải là Bang Chủ Bang Kirin. Nhìn ông ta chắc tầm 40 thôi nên không phải là ông John được. 

Ông ta chậm rãi gỡ bỏ cái mắt kính màu đen xuống, miệng nhếch lên nhìn cả hai mỉm cười

- Chào mừng tiểu thư tập đoàn Hắc Long và thiếu gia tập đoàn Phùng Thị! 

Ailee lại được dịp la lối

- Chào con khỉ! Mau thả chúng tôi ra! Ông bắt chúng tôi làm gì hả? 

Tên trợ lí nhìn bộ dạng của Ailee liền bật cười

- Haha..... Con gái của ngài Vinlee thật sự rất có cá tính! 

- Nhưng ngược lại tôi thấy ông đầy thú tính đấy! Thả ra! - Ailee vùng vằng muốn thoát khỏi sợi dây trói, bộ dạng ngổ ngáo xem ra đã được khôi phục. 

Minh Hạo nở nụ cười ma mãnh nhìn tên trợ lí

- Nếu tôi đoán không lầm thì lí do ông bắt chúng tôi chính là vì chiếc ghế chủ tịch tập đoàn Hắc Long đúng không? 

Nụ cười trên môi tên trợ lí tắt ngấm, thay vào đó là gương mặt ngạc nhiên cực độ

- Nhóc con! Sao mày biết? 

- Vì tôi dư iôt! Tôi thừa chất xám thôi! - Minh Hạo lơ đãng nhìn xung quanh. 

Tên trợ lí nghiến răng, nhấn mạnh từng chữ một

- Đúng vậy! Nếu ông Vinlee biết con gái ông ta đang ở đây thì chiếc ghế ấy ông ta sẽ không dám ngồi nữa đâu. Bây giờ thì mau gọi điện cho ba cô đến đây! 

Tên trợ lí quăng cái biện thoại lên người Ailee. 

"Bộp...... crắc" 

Ailee dùng chân đạp cái điện thoại tan nát bét trước con mắt đầy ngạc nhiên của ông ta. Cô nhóc lè lưỡi

- Không bao giờ và đừng mong chờ! Plèzzzz..... 

- Được! Là cô ép tôi đấy! Người đâu! Lôi thằng nhóc này trói lại cho ta! 

Ông ta khoát tay ra lệnh, lập tức đám cận vệ đứng gần đấy lôi Minh Hạo đi rồi trói cậu nằm xuống một cái bàn. Ailee tròn mắt nhìn mấy cái chuyện kì quặc đang xảy ra trước mặt. Họ định làm gì thế nhỉ? 

Tên trợ lí móc trong người ra một cây dao sáng hoắc, ông ta nở nụ cười quỷ quyệt nhìn Ailee

- Nếu cô không gọi thì đừng trách tôi! 

Minh Hạo vẫn cứ tỉnh bơ mà nằm đấy để ông ta muốn làm gì làm. Ailee chu chu cái mỏ rồi ngây thơ hỏi

- Ông định làm gì anh ấy thế hả? 

- Tôi sẽ cho bạn trai cô thành thái giám!!! Làm thái giám sung sướng lắm đấy! Haha.... - một tràng cười biến thái vang lên. 

- Làm cái đầu ông! Về nhà kêu má ông làm đi! Mau thả anh ấy ra! - tiếng quát của Ailee khiến nụ cười của tên trợ lí trở nên méo xệch. 

- Nè! Tôi xin cô đấy! Coi như tôi năn nỉ cô đi! Gọi điện cho ba cô đi mà! Nha! - thái độ quay ngoắt 361 độ. Ông ta ngồi xổm xuống trước mặt Ailee đưa hai tay chống cằm. 

Minh Hạo bật cười khúc khích nhưng không dám cười lớn. Xem ra tên trợ lí này cũng ba trợn có số nhỉ? Sáp lại với Ailee thì thôi rồi. 

- Hahaha..... Đừng có cuồng dâm mà sinh hoang tưởng nhá! - Ailee cười to rồi đáp. 

Tên trợ lí hết phương với con nhóc nghịch ngợm trước mặt. Xem ra không làm thì nó không sợ rồi. 

- Hừ! 

Ông ta hừ lạnh một tiếng rồi tiến đến chỗ Minh Hạo đang bị đám cận vệ giữ tay giữ chân. Ailee ngơ ngác nhìn ông ta huơ huơ cây dao, đừng nói là làm liều nhá! 

Tên trợ lí trừng mắt nhìn Minh Hạo khiến anh đổ mồ hôi lạnh. Thằng cha này đúng là bệnh hoạn thật. Phen này nhà họ Phùng sẽ không có cháu nối dõi rồi. 

Ông ta cầm cây dao giơ lên một góc 90 độ so với "chỗ ấy" của cậu nhóc. Xem chừng là không có nói đùa.



- Nè! Đừng nha! Giỡn như vậy không có zui đâu á! Hàng đó tôi mới thấy chứ chưa có kịp xài, có gì bình tĩnh! - Ailee đổ mồ hôi hột, mắt không rời khỏi cây dao trên tay ông ta. 

- Ya...... 

Tên trợ lí giơ thẳng cây dao lên rồi đâm xuống không ngần ngại. 

- NGỪNG TAY!!!!! 

Khi mũi dao còn cách "chỗ ấy" vỏn vẹn 0.5 cm thì một tiếng hét vang lên. Tên trợ lí nhìn ra hướng cửa, miệng lắp bắp

- Lão.... lão đại!!!! 

Một đám người áo đen khác bước đến. Dẫn đầu là một tên con trai mặc vest, tầm 20 mấy tuổi. Da trắng, tóc đỏ vuốt dựng đứng nói chung là rất đẹp trai. Hai tay anh ta đút túi quần, gương mặt dán băng keo trông cực kì so cool. 

*Lão Đại - tên thật là Ren: 20t cao 1m87 là thuộc hạ thân tín bên cạnh lão John mới từ Úc trở về. Ngoại hình chuẩn gương mặt thon gọn trắng trẻo như con gái, có khí phách nên được ông John cực kì coi trọng. Được ông ta tin tưởng nên mọi việc trong Bang đều phải thông qua người này. Giỏi võ, thông thạo vũ khí, tính cách khó hiểu, hơi nóng tính, ngang ngược đôi lúc cũng hơi ba trợn. 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Tue Apr 24, 2018 9:10 pm

chương 95


Đôi mắt có vẻ không hài lòng mở trừng trừng nhìn tên trợ lí

- Ai cho ông tùy tiện hành động khi chưa được phép của Bang Chủ hả? 

Chỉ một câu nói đó thôi mà tên trợ lí đã run sợ, ông ta e dè cúi đầu

- Thưa Lão Đại! Xin cậu bỏ qua! Tôi chỉ vì nóng lòng! 

Anh ta bỏ qua tên trợ lí mà bước thẳng đến chỗ Ailee đang ngồi dưới đất. Cô nhóc đơ ra nhìn tên giang hồ"đập chai" trước mặt. Miệng nuốt nước bọt cái ực. 

Minh Hạo ngốc đầu dậy xem xét tình hình. Oh my chúa! Con tiểu yêu đó lại cầm lòng không đặng rồi. Mới tỏ tình hôm trước hôm sau lại nhìn trai đắm đuối thế kia. Anh lầm bầm những từ ngữ không rõ trong miệng. Hai tên cận vệ lại ấn mạnh anh xuống bàn. 

Ren ngồi xuống bên cạnh Ailee, anh ta nhẹ nhàng nâng cằm của cô lên

- Con gái chủ tịch tập đoàn Hắc Long đây sao? 

Tên trợ lí đáp lời

- Dạ vâng. 

Anh ta nở nụ cười nửa miệng, đưa đôi mắt lãng tử nhìn Ailee

- Trông cũng trắng trẻo xinh xắn nhỉ? 

- Lúc nhỏ bố mẹ không dạy cái nào ăn thì ăn cái nào cúng thì cúng à? - giọng của một chàng trai đùa cợt vang lên khiến Lão Đại của chúng ta nhíu mày. 

Anh đứng dậy quay người lại nhìn sơ qua đám cận vệ gằn giọng

- Đứa nào mới lên tiếng đấy? 

Ai cũng xanh mặt ra sức lắc đầu, để Lão Đại nổi giận thì coi như tiêu. Cuối cùng anh cũng chú ý đến Minh Hạo. Nhìn nụ cười nửa miệng tự mãn của cậu nhóc khiến anh sôi cả máu não. 

Anh khoát tay, hai tên cận vệ lập tức nhấc Minh Hạo lên rồi ấn đầu cậu lên bàn. Đối diện với một nhân vật hung bạo như vậy mà cậu vẫn điềm tĩnh mỉm cười cho được. 

Ren nghiến răng

- Nhóc con! Mầy có biết mầy vừa nói chuyện với ai không hả? 

- Đừng hỏi tôi anh là ai........ mà hãy về nhà hỏi má của anh! - bộ dáng thư thái của Minh Hạo khiến anh chàng tức điên lên. 

Tên cận vệ ấn bàn tay của Minh Hạo lên bàn. Ren quơ lấy cây dao lúc nãy mà cắm xuống một nhát nhanh như cắt. 

"Phập" 

Cây dao cắm vào khoảng giữa hai ngón tay. Thật hú hồn! Xem ra tên này cũng không phải là hạng xoàng. Quả thật cái tên "Lão Đại" không chỉ là hư danh. 

Nụ cười trên môi Minh Hạo vẫn không thay đổi. Ren kề sát mặt cậu buông ra những lời lẽ rùng mình

- Mầy muốn cắt cái nào? Bàn tay hay ngón tay? 

- Tôi muốn cắt móng tay! - Minh Hạo lại nhếch môi cười. 

Ren mất kiên nhẫn nắm lấy cổ áo của Minh Hạo lôi dậy mà bồi cho một cú vào mặt khiến cậu nhóc ngã ra đất. 

"Bốp" 

Ailee hốt hoảng

- Nè! Dừng tay lại đi! Sao lại tùy tiện đánh người như thế hả? 

Ren quay đôi mắt hừng hực lửa lại nhìn Ailee

- Liên quan gì đến cô? 

- Anh mới chui hàng rào bệnh viện tâm thần nào ra vậy hả? Anh đánh bạn trai tôi mà bảo là không liên quan đến tôi à? Thế tôi giết cả dòng họ anh xem có liên quan đến anh không nhé! - Ailee đưa ra những lời lẽ đanh thép như muốn hơn thua với Lão Đại. 

Ren mở to mắt nhìn con nhóc trước mặt. Lần đầu tiên trong đời anh bị người khác mắng vào mặt mà đó lại là con gái nữa chứ. Ôi nhục nhã thật! Gặp ngay Ren có máu điên trong mình thì thôi rồi. Thế là Minh Hạo bị cho vào lãng quên, hai đứa bắt đầu "xù lông" với nhau. 

- Ê con nhỏ kia! Cô mới nói gì đó? Chuyện tôi đánh bạn trai cô và chuyện cô giết dòng họ tôi có liên quan gì đến nhau hả? 

- Anh đẹp trai vậy mà bị thiễu năng à? Tôi nói thế mà còn không hiểu là sao? Cái thứ não không có nếp nhăn thì đừng đôi co với tôi! - Ailee quát um lên, coi bộ cái miệng dữ dằn quá đi mất. 

Lão Đại cũng đâu có ngán, quất lại xả lán luôn tức quá mà

- Cô tin tôi treo ngược cô lên đem ra nắng phơi bảy ngày bảy đêm không hả? 

- Đừng nên sống ác với người khác.................. Trời mà quả báo thì ăn cháo cũng gãy răng đấy! Má anh không dạy anh phụ nữ quan trọng nhất là sắc đẹp à? 

- Cô nói nhiều quá đấy! Đã thế còn không biết điều nữa! Đừng ép tôi phải ra tay với phụ nữ nhá!!!!!! - Ren nhắm mắt nhắm mũi quát. 

- Tôi thách anh đấy! Tôi cũng thuộc dạng máu liều nhiều hơn máu não đây này. Ngon nhào dô kiếm ăn! 

Hai lỗ tai Ren muốn xịt khói, anh tiến tới nắm cổ áo Ailee xách lên

- Cái con nhỏ này...... 

Lão Đại của chúng ta đơ tại chỗ. Sao con nhóc đó lại có gương mặt đẹp mê hồn thế chứ? Lại còn mang vẻ tinh nghịch dễ thương nữa. Ôi không! Anh lại suy nghĩ lung tung rồi. 

Ren lắc lắc cái đầu để xua đi mấy chuyện tầm phào mình đang nghĩ. Nhất định phải bình tĩnh. Nhưng sao mỗi lần nhìn thằng vào mắt cô tay chân anh muốn rụng rời luôn ấy. 

- Tên điên này!!!! 

"Bộp" 

Ailee gầm gừ giẫm vào chân Ren một phát. Do tay bị trói nên chỉ có thể dùng chân thôi. Ren nhắm mắt nhắm mũi ôm chân

- Oh shit! Đồ yêu nữ! Aaaa..... 

"Phịch......phịch" 

Hai tên cận vệ bay vào trong như hai trái banh trước con mắt đầy kinh ngạc của Ren. Theo sau đó là tiếng bước chân rầm rập của hàng chục người. 

Minh Hạo nãy giỡ nằm một góc đã lén mở được dây trói. Cậu khéo léo nằm yên một chỗ nghe ngóng tình hình. 

Ren cẩn thận lùi lại phía sau mấy bước. Đám cận vệ bắt đầu móc súng ra thủ thế. Một đoàn người áo đen tiến vào bên trong, họ lần lượt bước qua xác của đám cận vệ bang Kirin đang lăn lóc dưới đất. Dẫn đầu không ai xa lạ chính là Nhất Phong. 


Minh Hạo và Ailee vẫn ngơ ngác vì cả hai không hề biết Nhất Phong là ai. Ren nhếch môi vì nhận ra kẻ thù không đội trời chung

- Là Nhất Phong sao? Ngọn gió nào mang anh đến đây vậy hả? 

Do trước đây từng chạm mặt nhau vài lần nên cả hai coi nhau là đối thủ. Nhất Phong đút tay vào túi quần, gương mặt đằng đằng sát khí

- Tôi được lệnh của Bang Chủ Hắc Long Bang đi cứu hai đứa nhóc này! Không hồn thì thả chúng ra! 

Nghe đến đây Minh Hạo và Ailee lập tức ngẩng đầu dậy. Thoát rồi! 

Ren cười cứ như đùa

- Nếu bắt mà thả thì tôi đã không bắt làm gì.Anh nghĩ anh là ai mà dám ra lệnh cho tôi hả? 

- Được thôi! Nếu cậu không thả chúng, tôi buộc phải hành động! 

Nhất Phong hiên ngang khoát tay, đám cận vệ của anh lập tức xông lên một phen sống chết với kẻ địch. Tình hình trở nên hỗn loạn vô cùng. 

Ren nhẹ nhàng đánh trả, nói thật khả năng của anh cũng được xếp vào hàng cao thủ. Chỉ cần một quyền là có thể hạ bốn tên cùng một lúc. 

Những tên vệ sĩ người cầm gậy, kẻ cầm roi đánh nhau túi bụi. Nhất Phong và Ren cũng lao vào nhau để quyết phân thắng bại. Thừa cơ hội, Minh Hạo chạy đến cởi trói cho Ailee

- Em không sao chứ? 

- Không sao! May quá! - cô nhào đến ôm cổ anh. 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Wed Apr 25, 2018 4:49 pm

chương 96


Cận vệ hai bên nằm lăn lóc không còn người nào trụ vững, Nhất Phong và Ren lại lao vào đánh nhau. Những cú đá đầy uy lực tưởng chừng có thể làm nứt cả sàn nhà. 

"Bốp" 

Nhất Phong lộn mấy vòng trên không trung rồi té xuống đất như trái banh. Quả thật không thể chủ quan với Ren được. Khả năng của anh ta đúng là một ẩn số. 

Nhất Phong đưa tay quệt máu trên khóe miệng rồi gượng dậy. Anh thủ thế

- Hôm nay cậu muốn đấu một trận sinh tử với tôi đúng không? 

- Nếu có cơ hội....... Tôi còn muốn giết anh nữa kìa! 

Ren lại tung mấy cú đấm liên tiếp vào mặt Nhất Phong khiến khóe miệng anh bầm tím cả lên. Ailee và Minh Hạo chăm chú theo dõi, cô lo lắng

- Minh Hạo à! Anh nghĩ ta có nên giúp cái người muốn cứu chúng ta không? 

- Nếu anh ta bị đánh chết chúng ta cũng đừng mong được sống sót. Em ngồi yên đây nhé! 

"Phịch" 

Nhất Phong lại té xuống đất. Ren đứng đó khoanh tay cười hả hê

- Sao? Còn muốn đấu nữa không? 

Khi chân của Ren vừa chuẩn bị đạp vào bụng Nhất Phong thì đã có một cái chân khác ngăn lại và hất chân của Ren ra ngoài. Minh Hạo đỡ Nhất Phong ngồi dậy

- Anh ổn chứ? 

Nhất Phong xem ra vẫn còn chịu đựng nổi, anh gật đầu

- Anh không sao! Cám ơn nhóc! 

Ren ngạc nhiên nhìn Minh Hạo

- Thoát rồi sao? Muốn chết chung với tên đó à? 

Minh Hạo không nói gì, chỉ đứng lên mặt đối mặt với Ren. Thấy bộ dạng ngạo mạn của tên nhóc trước mặt, Ren chỉ cười

- Nếu muốn chết thì tao cho mầy toại nguyện! 

Ren xông tới tấn công Minh Hạo, cậu né sang một bên rồi đánh trả. Lão Đại của chúng ta tránh đòn một cách rất dễ dàng rồi lùi lại thủ thế

- Ái chà! Xem ra cũng có tí võ mèo nhỉ? 

Minh Hạo hất mặt

- Anh đừng nói nhiều! Nhất định tôi sẽ thoát khỏi đây! 

Nhất Phong cùng Minh Hạo xông lên tấn công một lượt. Ren chỉ nhún vai rồi nhẹ nhàng chống đỡ. Dù sao cũng là một cao thủ, hai người này thì có đáng là gì. Ren đạp vào ngực Minh Hạo một cú khiến cậu nhóc văng ra xa. Nhất Phong bất ngờ xông đến làm Ren trở tay không kịp, thế là Ren bị ăn một cú đá choáng váng mặt mày phải lùi ra sau mấy bước. 

Nhất Phong tranh thủ lúc Ren còn bị chấn động liền bước đến bên cạnh Minh Hạo đỡ cậu nhóc ngồi dậy. 

- Cậu có sao không? 

- Minh Hạo! Anh không sao chứ? 

Ailee đứng dậy chạy đến định xem Minh Hạo có sao không, ai ngờ bị Ren bắt lại. Anh móc một cây súng trong người ra dí vào đầu cô. 

- Ailee!!! - Minh Hạo và Nhất Phong đồng thanh. Vẻ mặt lo lắng tột cùng. 

Khóe miệng Ren rỉ ra một ít máu do cú đá của Nhất Phong. Tuy nhiên điều đó không đủ để hạ gục anh. 

- Có muốn tao bắn nát sọ con nhỏ này không? 

Ailee sợ hãi đứng im bất động, Minh Hạo và Nhất Phong cũng chả dám làm liều. Đâu ai ngờ Ren sẽ làm như thế chứ. 

- Hai đứa bây tránh ra! 

Nhất Phong ra hiệu bảo Minh Hạo hãy nghe lời Ren. Cậu nhóc tuy sốt ruột nhưng vẫn phải cố gắng bình tĩnh. Ren vẫn ghì họng súng vào đầu cô, nhẹ nhàng lùi ra phía cửa. 

- Hai đứa bây bước đến thì đừng trách! 

Minh Hạo và Nhất Phong đuổi theo Ren ra đến trước cửa nhà kho. Cả hai vẫn không dám xông đến vì sợ Ailee gặp nguy hiểm. 

Cuồi cùng Ren cũng đã đứng bên cạnh chiếc xe hơi của mình. Anh nhất quyết không thả Ailee ra. 

- Ren! Cậu muốn gì đây hả? Tại sao còn chưa thả cô ấy? - Nhất Phong quát khi tất cả đã đứng bên ngoài nhà kho. 

Ren cầm cây súng ép sát vào đầu cô nhóc

- Thế tại sao tao phải thả? Con nhỏ này sẽ là lá chắn để tao thoát khỏi đây! 

- Anh không được bắt cô ấy đi! - Minh Hạo siết chặt nắm đấm, lòng nóng như lửa đốt. 

"Đoàng" 

Ren nổ phát súng ngay dưới chân của Nhất Phong và Minh Hạo khiến hai người phải lùi lại mấy bước. Lợi dụng cơ hội, Ren mở cửa đẩy Ailee lên xe rồi cũng nhanh chóng nổ máy chạy đi. 

"Brừm.... rừm" 


- Dừng lại!!!! 

"Đoàng.....đoàng....đoàng" 

"Xoảng" 

"Phập" 

Nhất Phong móc cây súng trong người ra nhắm thẳng chiếc xe của Ren mà bóp cò. Trong số đó có một viên đạn xuyên qua cửa kính và ghim vào vai của Ren. Ailee sợ hãi đưa tay che miệng, Ren tuy đau đớn nhưng vẫn cố tăng tốc chiếc xe. 

Mặc cho Minh Hạo và Nhất Phong quát tháo. Chiếc xe của Ren đã mất dạng sau con đường rừng. 

- Mẹ kiếp! Ailee bị bắt rồi! 

- Trước hết ta nên quay về lãnh địa Hắc Long Bang đã! - Nhất Phong sáng suốt nói. 

Minh Hạo trông theo hướng của Ailee rồi cũng nhìn Nhất Phong gật đầu. Mồ hôi cậu nhóc ướt đẫm cả trán. Hy vọng là Ailee sẽ an toàn! 

Cả hai lên xe Nhất Phong chạy đi đến chỗ mọi người để sớm tìm cách cứu Ailee. Rồi mọi chuyện sẽ ra sao đây??? 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Wed Apr 25, 2018 4:53 pm

chương 97


Kế hoạch bắt đầu! 

............................................. 

*Phòng họp Hắc Long 

- Nhất Phong! Ailee con gái tôi đâu? - ông Vinlee vừa nhìn thấy Nhất Phong bước vào đã lập tức hỏi han. 

Nhất Phong cụp mắt xuống

- Xin lỗi Ngài! Ailee vẫn còn trong tay của bọn chúng! 

- Cái gì? - tất cả mọi người đồng thanh. 

Mỹ Nghi chạy đến bên cạnh Minh Hạo, cô nhìn sơ qua bộ dạng của anh rồi hỏi

- Cả hai có bị bọn chúng hành hạ gì không? Cậu ổn chứ? 

Minh Hạo tuy sắc mặt không được tốt nhưng vẫn cố gượng cười lắc đầu

- Em không sao! 

- Hoá ra đây là con trai của Phùng chủ tịch à? Ta thật có lỗi với ông ấy quá! - ông Vinlee bước đến bên cạnh Minh Hạo. - Thế có cần ta liên lạc với ba cậu để đưa cậu về nước không? 

- Ngài đây chắc là ba của Ailee đúng không? Nếu phi vụ lần này liên quan đến gia đình cô ấy thì con xin được giúp..... một.... ta...y ... 

"Rầm" 

Minh Hạo bỗng ngất xỉu khiến mọi người không khỏi bàng hoàng. Hắn nhanh chóng đỡ cậu dậy, lấy tay lay lay gương mặt cậu

- Minh Hạo! Minh Hạo! 

Mẹ của hắn nhấc điện thoại gọi cho trợ lí

- Lập tức gọi tài xế cho xe đến đây! 

Mọi người lập tức lên xe để đến biệt thự Hắc Long. Ai cũng khá lo lắng cho Minh Hạo. 

...................................................... 

Gương mặt của Ren trở nên tái méc, mồ hôi lạnh từ trán lã chã lăn xuống. Chiếc xe vẫn cứ chạy mãi, chạy mãi men theo con đường dẫn vào rừng sâu. 

- Anh đang đưa tôi đi đâu vậy hả? Dừng xe lại ngay đi! 

Ailee lo lắng nhìn Ren, chiếc xe đã chạy hơn 1 tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa thấy lối ra. Cứ đà này cô sẽ không biết đường trở về nữa cho coi. Gương mặt Ren làm cô hơi hoảng sợ, có lẽ anh ta đang dần kiệt sức thì phải. 

Ailee nhìn chỗ vết thương đang rỉ máu không ngừng của Ren mà bản thân cũng phải rùng mình. Đôi mắt anh ta cứ như một con thú hoang dã vậy. Nếu lỡ anh ta ngất đi lạc tay lái thì sao đây? Anh ta đang lái xe đi đâu chứ? 

- Ngồi yên cho tôi! 

Ren ra lệnh khiến Ailee bất động. Cái giọng nói lạnh ngắt ấy khiến người khác phần nào phải nghe theo. 

- Anh đang mất nhiều máu quá! Nếu không kịp cứu chữa sẽ nguy hiểm lắm! 

Ailee đưa tay chạm vào vai Ren. Cái chạm nhẹ thôi cũng khiến Ren cảm thấy đau đớn

- Aaa... 

Ailee rút tay lại, bàn tay dính đầy máu của Ren. Bỗng con đường phía trước dần dần mở ra, trước mặt Ailee là một ngôi biệt thự hoành tráng. 

Cô nhóc há hốc mồm kinh ngạc. Trong rừng sâu mà cũng có một nơi như thế này nữa à? Thật không thể tin nổi!!!! 

Hai tên cận vệ vừa nhìn thấy xe của Ren thì lập tức mở cánh cổng lớn. Chiếc xe chạy vào trong và cánh cổng cũng nhẹ nhàng khép lại. Ailee hoảng sợ nhìn xung quanh, khuôn viên rộng thật. Xung quanh đâu đâu cũng thấy áo đen canh gác tưởng chừng một con ruồi cũng không bay lọt. Họ toàn là người Mĩ, da đen da trắng gì cũng có, lác đác đâu đó còn có vài người Châu Á. Thế lực của Bang Hội này không hề nhỏ chút nào. 

"Kéttt" 

Chiếc xe thắng lại trước cánh cửa ra vào ngôi biệt thự. Ren đau đớn đưa tay ôm vai, đôi môi khẽ mím chặt lại. Ren mở cửa bước xuống ra hiệu cho hai tên áo đen đứng gần đấy rồi lê từng bước chân đi vào. Nhìn bộ dạng anh ta vừa ôm vai vừa đi một cách khó nhọc khiến người khác cũng cảm thấy đáng thương. Ailee trông theo cái bóng dáng ấy, chẳng lẽ anh ta bỏ mình lại đây sao? 

Dòng suy nghĩ vừa dứt thì hai tên áo đen đã bước đến mở cửa lôi Ailee ra ngoài một cách bạo lực. Cô vùng vẫy, miệng không ngừng la hét

- Buông tôi ra! Mấy người định dắt tôi đi đâu? Thả ra! 

Mặc cho Ailee gào thét, hai tên cận vệ vẫn áp giải cô vào ngôi biệt thự ấy. Vừa bước vào trong, Ailee muốn bị choáng ngợp bởi sự sang trọng cũng như huyền bí của cách bày trí mọi thứ trong nhà. Trong đầu cô không còn nghĩ đến gì khác ngoài hai từ: Vương Giả. 

Ailee bị dắt lên lầu, hai tên cận vệ mặt mày hầm hầm khiến cô hoảng sợ vô cùng. 

"Phịch" 

Cô bị ném lên chiếc giường trắng trong một căn phòng sang trọng. Một tên cất giọng khàn khàn (tiếng Anh nhé)

- Yêu cầu cô đừng đi lung tung! Boss không thích điều đó! Hãy ở đây chờ cho đến khi cậu ấy quay lại. Cô hiểu chứ? 

Ailee vốn sống bên Mĩ từ nhỏ nên tiếng Anh cũng thuộc dạng ăn sâu vào máu. Cô có thể nghe và hiểu được tất cả. 

- Yes! Nhưng khi nào anh ta quay lại? - Ailee hỏi. 

- Chúng tôi không có bổn phận trả lời câu hỏi đó! 

Hai tên cúi đầu chào rồi lui ra. Cánh cửa đóng sầm lại và đâu đó là tiếng khóa cửa từ bên ngoài. Ailee ngồi im nghe ngóng, sau khi tiếng bước chân của hai tên đó đã xa hẳn thì cô mới dám nằm phịch xuống giường. 

Bỗng cô nhóc bật dậy, gương mặt trở nên lo lắng

- Không biết mọi người sao rồi? Ba có lo lắng cho mình không nữa? Mình nhớ mọi người quá đi mất! 

Giờ mới để ý, căn phòng cô đang ở chẳng khác gì một phòng vip của khách sạn. Mọi thứ rất sạch sẽ, ngăn nắp. Kia rồi! 

Ailee lập tức chạy đến bên cái điện thoại bàn. Cô cũng không ngờ số mình còn may đến thế. Lòng vui mừng khôn xiết, cô nhanh tay ấn số của ba mình. 

- Alô. 


- Ba à! Con đây! Hic....hic.... - nghe được giọng của ba, Ailee bật khóc sướt mướt như một đứa trẻ. 

Ông Vinlee vừa nghe tiếng cô đã nhỏm dậy khỏi ghế, ông hỏi dồn dập

- Ailee! Con đang ở đâu? Có bị thương gì hay không? 

Cô lắc đầu nguầy nguậy

- Con không sao! Con đang rất an toàn mọi người đừng lo cho con. Nhưng thực sự con không biết đây là chỗ nào! 

- Sao thế? Sao lại không biết đó là chỗ nào? Con gái à! Làm ơn đừng xảy ra chuyện gì. - giọng ông lo lắng không gì có thể tả. 

- Lúc nãy tên Ren chở con đi một quãng đường rất dài. Xung quanh toàn là rừng núi, con không biết mình đang ở đâu nữa. Con sợ quá! Huhu.....hic... - Ailee mếu máo. 

Ông Vinlee nóng lòng nhưng trong nhất thời không thể manh động, ông lên tiếng vỗ về đứa con gái bé bỏng

- Con hãy đợi ba! Ba sẽ tìm mọi cách để cứu con! Con gái của ba! 

"Xoảng" 

Tiếng đỗ vỡ gì đấy khiến Ailee giật bắn mình. Cô hoảng hốt gác máy rồi xoay lưng lại nhìn xung quanh. Là căn phòng đang được đóng kín cơ mà, tiếng động đó thực sự phát ra từ đâu? 
avatar
Vương Thiên Linh
Danh hiệuChuối Đzai

Chuối Đzai

Danh Hiệu :
  • Staff Member

Tổng số bài gửi : 135
Tham gia ngày : 07/10/2017
Tuổi : 16
Đến từ : Hà Nội

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Vương Thiên Linh on Wed Apr 25, 2018 4:56 pm

chương 98


Ông Vinlee thấy Ailee đột ngột gác máy thì đâm ra lo lắng. Không biết cô có bị gì hay không? Ông quay lại phòng khách thông báo với mọi người về cuộc điện thoại vừa rồi. 

- Sao? Ailee gọi điện cho anh à? - ba hắn ngạc nhiên hỏi. 

Ông Vinlee gật đầu, vẻ mặt hơi khổ tâm

- Đúng vậy! Con bé nói là nó đang an toàn bảo ta đừng lo! 

Vẻ mặt nó đăm chiêu nghĩ ngợi, sau đó bảo

- Nếu vậy thì ta cũng yên tâm được phần nào! Chắc tên đó không nỡ xuống tay giết chị Ailee đâu. 

- Đúng vậy! Ta nên tính những chuyện trước mắt đi! - mẹ hắn cũng đồng tình với nó. 

Vừa thấy bác sĩ riêng bước ra khỏi phòng, Zibi đã chạy đến hỏi

- Tình hình Minh Hạo thế nào? 

- Cậu ấy bị kiệt sức nên dẫn đến ngất xỉu! Chỉ cần tranh thủ nghỉ ngơi thì sẽ khỏe lại thôi. 

Mọi người nhìn nhau, người lớn thì quay về công ty tiếp tục lo công việc. Người nhỏ thì thu dọn phòng ốc, thay phiên nhau chăm sóc Minh Hạo. Ai cũng chuẩn bị một tinh thần thật tốt để đối đầu với những trận chiến tiếp theo. 

................................................. 

Về phần Ailee, cô cẩn thận xem xét xung quanh căn phòng rộng lớn. Cuối cùng cô đứng trước một cánh cửa trong góc phòng. Quái lạ! Phòng gì mà nhiều cửa ghê gớm. Cô đã xem xét qua phòng tắm, phòng chứa quần áo, phòng chứa các vật dụng vệ sinh,.... và đây là cánh cửa cuối cùng cô chưa xem. 

Tuy có hơi sợ nhưng cô vẫn cố trấn tĩnh bản thân mình. Nhẹ nhàng vặn nắm đấm cửa, Ailee chậm rãi mở cánh cửa đó ra. Nếu có một gương mặt đầy máu đứng sau cánh cửa thì cô tin chắc rằng.......... mình sẽ ngất xỉu trước khi kịp hét lên. 

Kì lạ thay! Cảnh vật hiện ra trước mắt cô chính là một căn phòng khác. Ailee run rẩy bước đến phía trước vài bước. Căn phòng cũng như phòng của cô lúc nãy. 

Thì ra là phòng này thông với phòng kia. Cô cẩn thận nhìn quanh, trên sàn nhà có một chiếc áo vest đen nằm lăn lóc, cách đó vài bước là chiếc áo sơ mi trắng nhuốm đầy máu. 

- Hơ... 

Ailee đưa tay lên che miệng, gương mặt vẫn còn lấm tấm vài giọt nước mắt. Cái gì thế này??? 

Tiếng nước chảy từ trong phòng tắm vọng lại, đâu đó còn là tiếng thở khó nhọc của một ai đó. Ailee bất giác rùng mình, sống lưng lạnh cả lên. 

Cánh cửa phòng tắm mở tang hoang kích thích sự tò mò của cô nhóc. Mặc dù bản thân đang hoảng sợ cực độ nhưng vẫn cố nhấc chân bước về phía đó. 

Ailee bám vào vách ghé mắt nhìn vào. Chiếc vòi sen không ngừng chảy nước xuống. Trên nền gạch là một màu đỏ thẳm của máu hòa vào dòng nước lạnh.Cơ thể nam tính ấy quay lưng về phía Ailee, hai tay anh ta bám lên vách tường, đầu cứ mãi gục xuống. 

Máu trên tấm lưng trần rắn chắc của người đó không ngừng tuôn ra. Ở bả vai là một viên đạn vẫn còn nằm yên trong thịt. Ailee đưa tay lên che miệng, đôi mắt cứ mở trân trân không dám chớp. 

"Phịch" 

Ren ngồi phịch xuống sàn, toàn thân ướt nhem. Mái tóc rũ xuống khiến anh ta quyến rũ vô đối. Đôi mắt đờ đẫn như người say, Ren ngẩng cao mặt để hứng dòng nước ấy. 

Máu vẫn không ngừng rỉ ra từ vết thương, đôi môi Ren tái đi, hơi thở cũng có phần yếu hơn so với lúc đầu. Ailee lẩm bẩm

"Tên điên này! Hắn ta định để mất máu mà chết hay sao ấy! Không được! Nếu hắn ta chết thì mình không thể rời khỏi chỗ này. Bằng mọi cách phải cứu hắn ta". 

Nghĩ là làm, Ailee xong thẳng tới chỗ Ren để tắt vòi sen. Ren giật mình nhìn Ailee như sinh vật lạ, tuy nhiên anh không còn sức để quát nữa

- Cô.....cô...... 

- Đứng lên cho tôi! Tên khùng này! 

Ailee dùng hết sức kéo Ren đứng dậy, cái xác 1m80 của Ren khiến Ailee mấy lần xém chúi nhũi. Tuy nhiên khó nhọc một hồi, Ailee cũng đã quăng được Ren lên giường. 

- Anh điên à? Má anh không dạy anh cách sơ cứu vết thương sao? Tôi sẽ đưa anh đến bệnh viện! 

- Không được....... - Ren phản đối một cách yếu ớt. 

- Why? - Ailee chống hông. 

- Cảnh sát mà tóm được thì nguy! Thà chết chứ tôi không đến bệnh viện! - Ren cứng đầu thở một cách khó nhọc. 

Hết cách, Ailee đưa tay định tháo sợi dây nịch của Ren nhằm giúp anh thay quần áo khô, ai ngờ Ren đã vội chụp lấy bàn tay của Ailee. Giờ phút này mà anh còn cười được

- Định tranh thủ lúc tôi bị thương để hại đời tôi sao? - giọng của anh ta tuy yếu ớt nhưng đảm bảo mười phần mang ý châm chọc. 

"Bốp" 


- Này thì cuồng dâm sinh hoang tưởng! Nằm đây chờ tôi! - Ailee quay lưng bước đi ra cửa. 

Chiếc gra giường nhuốm một mảng máu đỏ từ vai của Ren. Cậu nhóc phì cười nhìn theo bóng dáng của Ailee. Ở con nhỏ này có gì đó rất đặc biệt. 

Ailee mở cửa phòng thò đầu ra ngoài. Cô tiến đến tên cận vệ canh gác gần đấy khẽ cúi đầu

- Excuse me? 

- Yes. What can i help you? - tên đó lịch sự trả lời. 

Ailee dùng tiếng Anh nhờ người đó thay quần áo giúp Ren. Trong thời gian chờ đợi, cô chạy xuống lầu để tìm dụng cụ y tế. Một cô hầu người nước ngoài tiến đến hỏi cô

- Có phải cậu chủ cần gì không thưa tiểu thư? 

- Làm ơn giúp tôi chuẩn bị một con dao, một ít thuốc sát trùng, một ít băng gạc và một ít thuốc kháng sinh! 

- Ok! Wait a minute! (Xin đợi một chút). 

Sponsored content
Danh hiệu

Re: [Sưu tầm] Cô vợ nữ quái của thiếu bang chủ trẻ con- Máu Lạnh Nhok

Bài gửi by Sponsored content

  • Gửi bài mới
  • Trả lời chủ đề này

Hôm nay: Mon May 21, 2018 6:21 am